Giao diện tiếp cận

Đã đến lúc bỏ lại những nỗi buồn Thứ Tư, 18/04/2018, 11:02

Đã đến lúc bỏ lại những nỗi buồn

Ta không đủ dũng cảm để quên đi những điều đã trở thành quá khứ, ta tự nhốt mình trong chiếc vỏ để hoài niệm về những gì đã là xa xưa. Ta trốn tránh tất cả, lặng lẽ nhìn qua từng hình ảnh, dòng trạng thái để rồi tâm hồn luôn gào thét những đợi mong thương nhớ. Những lúc như thế, ta chỉ ước rằng giá như trong cuộc sống chúng ta mãi là những đường thẳng song song, chẳng cần đi qua nhau để rồi tạo nên vương vấn.

Hà Nội một ngày giữa tháng tư, tiết trời vẫn còn vương vấn hơi lạnh chưa tắt. Lang thang giữa những con phố nhộn nhịp vào buổi chiều cuối, vô tình ghé chân vào quán cà phê năm xưa, gợn nhớ trong ta chút xao xuyến, bồi hồi. Những nồng nàn đắm say của mối tình đầu thời sinh viên bỗng chốc ùa về.

Ngày ấy, bước vào cuộc sống kiếm tiền với đầy rẫy lo toan, ta dần vô tâm với nhau để rồi nuối tiếc khi tình yêu chợt mất. Không còn những cử chỉ dịu dàng, không còn những rung động khi được chăm sóc, quan tâm, ta mệt mỏi níu giữ tình yêu nhưng những gì còn lại chỉ là khổ đau, buồn chán.

Tình yêu luôn là một thứ cảm xúc khó hiểu, nó có thể mang đến cho ta niềm hạnh phúc nhưng cũng có thể là liều thuốc độc giết chết tâm hồn những kẻ tình si. Tự nhủ lòng mình cần phải quên đi nhưng lạ sao những hình ảnh, kí ức đó lại mãi hằn sâu trong tâm trí. Ta không đủ dũng cảm để quên đi những điều đã trở thành quá khứ, ta tự nhốt mình trong chiếc vỏ để hoài niệm về những gì đã là xa xưa. Ta trốn tránh tất cả, lặng lẽ nhìn qua từng hình ảnh, dòng trạng thái để rồi tâm hồn luôn gào thét những đợi mong thương nhớ. Những lúc như thế, ta chỉ ước rằng giá như trong cuộc sống chúng ta mãi là những đường thẳng song song, chẳng cần đi qua nhau để rồi tạo nên vương vấn. Những người dưng sẽ chẳng đem đến cho ta điều hạnh phúc, và cũng chẳng khiến ta đau đớn tột cùng.

 

Khuấy đều tách cà phê trứng trong tay, hương vị ngọt ngào, nóng ấm khiến ta chợt nhớ lại những cảm xúc mà bấy lâu nay ta vẫn hằng níu kéo. Họ rồi cũng đã có người thương mà ta vẫn đơn độc chơi vơi nhìn về quá khứ giữa dòng người tấp nập. Họ thản nhiên đi qua và đón nhận một tình cảm mới, vậy tại sao ta cứ mãi trốn chạy, né tránh hạnh phúc sẽ đến với mình? Phải, có lẽ, đã đến lúc ta nên bỏ lại những điều buồn đau của cánh cửa tình yêu đã khép lại để chạm tay đến những gì đang chào đón ở tương lai.

Cuộc đời sẽ có những rẽ ngang, có thương nhớ đợi mong, ta cũng chẳng thể nào lấy lại được những tháng ngày năm ấy. Người đến, người đi, rồi chàng xuất hiện để cùng ta nắm tay đến cuối cuộc đời.

Theo Xuân Ngô 

Nguồn blogradio.vn

Lượt xem: 165

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 2
Lượt truy cập: 11425483