Giao diện tiếp cận

 Lịch tư vấn trực tuyến/facebook:

Sáng 2,4,6 (9h-12h)

Chiều 3 (14h-17h)

Tin mới - nóng

Đà Lạt vẫn bình yên trong nỗi nhớ của người con xa nhà Thứ Tư, 07/08/2019, 10:00

Đà Lạt vẫn bình yên trong nỗi nhớ của người con xa nhà

Riêng tôi mỗi lần trở lại vẫn tìm thấy Đà Lạt của mình chỉ là bằng một góc nhìn khác. Tôi vẫn yêu hồ Xuân Hương với mỗi buối sáng kéo vali ngang qua trên đường về nhà hít thở bầu không khí không thể không dừng chân lại tận hưởng, vẫn yêu những chiếc bánh căn trứng chín trên lò khói nghi ngút hay ngập ngụa trong chén mắm hành xíu mại, vẫn là Đà Lạt với những cô chú bán hàng chăm chỉ bày bán khăn len áo khoác mũ len vài chục ngàn một chiếc trong buổi tối rét mướt.

Trở lại với đề tài Đà Lạt vì vô tình tôi được gửi cho bài viết của một người con Đà Lạt lên tiếng bảo vệ nơi đây những ngày lễ nhộn nhịp và đông đúc này. Câu từ thấm đẫm tình yêu to lớn dành cho quê hương của một người xa xứ, từng lập luận phân tích chắc nịch lý do các bạn trẻ lại chỉ trích hay thất vọng về Đà Lạt ngày trở lại gần đây và một chút giận dữ muốn ôm Đà Lạt lại xa khỏi khách du lịch, để nơi đây vẫn giữ lại cho mình cái “chất” riêng vẫn có từ bấy giờ.

Có lẽ mỗi người lại có một quan điểm khác nhau và tôi cũng có ý kiến chủ quan của mình. Vẫn như hai năm trước, tôi nghĩ đơn giản hơn thế này: mỗi chúng ta mỗi vật dụng mỗi nơi chốn chính nó đều có một sứ mệnh riêng. Nói đi thì cũng phải nói lại, liệu Đà Lạt có phát triển được như hiện nay với việc nói không với du lịch? Tất cả chúng ta những người con xa xứ mỗi lần trở lại cũng đã ngạc nhiên với sự chuyển mình của Đà Lạt ra sao, huống chi người dân ở đây, huống chi là ba mẹ mình chứng kiến qua từng ngày từng giờ sự thay đổi này. Cứ vài tháng mẹ tôi lại trầm trồ lên bảo: “Bữa nay quê mình phát triển lắm con, gì cũng có hết trơn á!” – phải chăng chỉ mỗi mẹ là nhìn thấy và cảm nhận được điều đó?
 
Tất nhiên bạn không thể có tất cả và không mất gì. Sự phát triển đô thị đi kèm với việc giảm diện tích đất rừng, ô nhiễm không khí, ô nhiễm tiếng ồn và sự gia tăng dân số kèm rác thải là điều rất hiển nhiên. Đổi lại là những siêu thị điện máy, những cửa hàng bán thức ăn tiện lợi, những siêu thị và rạp chiếu phim hiện đại và hàng trăm thứ “chưa từng có” khác. Nên vui hay nên buồn đây khi Đà Lạt của chúng ta đang hòa mình vào sự phát triển chung của đất nước rộng hơn là thế giới và theo bạn đang dần héo mòn và mất đi cái “chất” của Đà Lạt.
Quay lại quan điểm Đà Lạt không còn là Đà Lạt nữa thì riêng tôi mỗi lần trở lại vẫn tìm thấy Đà Lạt của mình chỉ là bằng một góc nhìn khác. Tôi vẫn yêu hồ Xuân Hương với mỗi buối sáng kéo vali ngang qua trên đường về nhà hít thở bầu không khí không thể không dừng chân lại tận hưởng, vẫn yêu những chiếc bánh căn trứng chín trên lò khói nghi ngút hay ngập ngụa trong chén mắm hành xíu mại, vẫn là Đà Lạt với những cô chú bán hàng chăm chỉ bày bán khăn len áo khoác mũ len vài chục ngàn một chiếc trong buổi tối rét mướt. Đà Lạt vẫn là quê hương của những con người tốt bụng và hiền lành: của bác sửa xe câm điếc mỗi khi ra hiệu để khách trả tiền, của cô bán sữa đậu nành mập mạp không bao giờ quên hỏi uống sữa bò hay đường vậy con, của những cô dì bán sạp ở ấp Ánh Sáng thân thiệt vui vẻ hay của các bác mua hàng hay hỏi nhau chị mua bao tiền một cân nhìn ngon quá, bữa nay xương bò ống trông tươi kìa chị mua về làm món này món kia tuyệt lắm đó, của rất nhiều con người khác nữa…
Tôi có một vài người bạn, họ luôn xem Đà Lạt là quê hương thứ hai hay là nơi dừng chân nghỉ mệt hai ba chặng trong cuộc đời tấp nập và xô bồ. Họ đến từ Sài Gòn, từ Long An, Bến Tre, từ Quảng Ngãi, từ Bình Thuận… từ mọi miền của Việt Nam và không nói điêu rằng họ rất yêu quý Đà Lạt và quan trọng hơn là tôn trọng nơi đây. Họ cũng là những người trẻ. Họ nhớ về Đà Lạt khi ở xa rất xa cách nửa quả địa cầu hay sau thời gian rất dài, trở lại Đà Lạt với chồng mình họ đã hồi tưởng “Thời gian em ở đây đẹp và bình yên lắm anh ạ!” và họ ước gì được gặp Đà Lạt vài ba năm một lần thôi cũng được. Sau mỗi chuyến đi tới Đà Lạt họ lấy đà trở lại với guồng quay công việc và những vấn đề của cuộc sống luôn chờ đợi trước mắt, họ đã quay lại không trật nhịp và bước tiếp mạnh mẽ hơn. Vậy hà cớ gì phải giữ Đà Lạt cho riêng người Đà Lạt trong khi còn rất nhiều con người ngoài kia vẫn rất thấu hiểu và trân trọng Đà Lạt theo cách riêng của họ?

Hẳn ý thức của mỗi người là khác nhau và tiếng yêu dành cho mảnh đất này của những người con không phải là một tiếng nói lớn kêu gọi hay ép buộc các bạn phải thì là mà… khi đến với Đà Lạt. Chỉ mong các bạn đặt chân tới và yêu thương Đà Lạt như cách mà bạn yêu thương quê hương của chính mình.

Nhu Ho – blogradio.vn
Lượt xem: 61

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 6
Lượt truy cập: 15646471