Giao diện tiếp cận

Cơn mưa mùa hạ Thứ Hai, 17/04/2017, 21:50

Cơn mưa mùa hạ

Khi cả thành phố tắm mình trong màu trắng xóa của một cơn mưa rào mùa hạ, em và anh – yên bình ngồi trên chiếc xe bus trở về nhà. Dường như khi bên anh, những câu chuyện cứ nối tiếp nhau không thể dứt. Em tưởng như có thể bên anh cả ngày, cả tuần, cả tháng để kể cho anh nghe mọi thứ xung quanh em, và lắng nghe anh kể những câu chuyện của anh.

Và dường như, khi bên anh, em chẳng còn nghe tiếng mưa đang đập vào ô cửa kính, chẳng còn nghe tiếng ồn ào trên xe bus... chỉ còn nghe giọng nói ngọt ngào của anh.

Em bất chợt bắt gặp đôi mắt của anh, đôi mắt ấy đang nhìn xa xăm qua ô cửa kính... như đang kiếm tìm một thứ gì đó...

- Em biết anh đang tìm kiếm thứ gì ngoài màn mưa kia.

Anh giật mình như bị đánh thức khỏi cơn mộng:

- Anh... anh có tìm kiếm gì đâu! Em nghĩ...

- Không. Em chẳng nghĩ gì cả. Em có thể nghĩ gì được? Anh ngắm mưa! Chỉ thế thôi! Đúng không?

Và rồi em đứng dậy và rời khỏi ghế, xuống xe và lao thẳng vào màn đêm đặc kín mưa.

 

Ảnh minh họa

 

Em cứ thế bước đi, bước đi trong cơn mưa trắng xóa quyện với thứ ánh sáng vàng vọt từ những cột đèn cao áp, trong thứ thanh âm rào rào như xé toạc bầu không gian như đang căng tràn của một quả bóng bay sắp vỡ tung. Và em cứ thế bước đi trong dòng người đang hối hả trở về nhà, đang hối hả trú mưa... Em không thể phân biệt đâu là nước mắt, đâu là nước mưa, chỉ cảm thấy thật mặn, giống như tâm trạng của em lúc này. Em phải cảm ơn cơn mưa lúc này. Nó giúp em che đi sự yếu đuối, sự tổn thương trong em, giúp em cảm thấy mình thật mạnh mẽ. Rồi mọi chuyện sẽ qua thôi!

Em thật ngốc khi bắt anh kể về chị ấy dù cho anh nói tất cả đã là quá khứ. Có lẽ với bất cứ ai, mối tình đầu bao giờ cũng thật sâu đậm và khó quên trong cuộc đời. Em ghen tị với cái cách ngọt ngào, âu yếm khi anh kể về mối tình đầu ấy, ghen tị với tiếng thở dài của anh mỗi khi nhắc về nó, em ghen tị với kỉ niệm của hai người. Dường như trong mưa không có hình bóng của em. Những ngày mưa vẫn là một khoảng trời mà anh cất giữ. Em đã từng có những suy nghĩ rất trẻ con rằng: Có phải anh chỉ yêu em vào những ngày nắng, và tìm kiếm chị ấy trong ký ức vào những ngày mưa? Em thật trẻ con phải không? Nhưng anh ơi! Vì mỗi lần mưa, nhìn vào trong mắt anh, trái tim của em đủ nhạy cảm để thấy anh đang nghĩ gì.

Em luôn thích được đi chung ô với anh dưới mưa, được anh kéo lại gần, được anh nhường ô cho, nó thật ngọt ngào và lãng mạn phải không anh? Anh luôn yêu thương, chăm sóc, nhẹ nhàng dù tính khí của em đôi khi thất thường, nhưng chẳng hiểu sao, em vẫn nhớ tới chị ấy mỗi lần trời đổ mưa. Không phải em không tin vào tình yêu của chúng ta, mà em sợ... sợ bất chợt một ngày, cơn mưa kia đến sẽ mang anh đi khỏi ngày nắng của em... mãi mãi...

Vì thế, em ghét mưa! Ghét mưa nhiều lắm!

Em phải làm sao để anh yêu em cả những ngày nắng, và cả những ngày mưa? Có khi nào...em phải sống với cả hai con người đối lập?

T.N (Thanh Hóa)

 

Lượt xem: 156

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 8
Lượt truy cập: 9582729