Giao diện tiếp cận

Có thể Thứ Ba, 10/01/2017, 08:41

Có thể

Ảnh minh hoạ

Thay vì nói với người đối diện rằng: “Hãy mang tôi theo” thì chúng ta sẽ nói: “Bạn có thể mang tôi theo được không?”. Chỉ khi để họ ở thế chủ động thì họ mới thoải mái đáp ứng một yêu cầu nào đó từ phía chúng ta. Chỉ một thay đổi nhỏ thôi cũng đem lại hiệu quả không ngờ. Giờ thì….

 

 Giọng nói của giảng viên chầm chậm trên giảng đường nhưng giờ này không còn lọt vào tai em nữa. Lúc này, mọi suy nghĩ của em đều chỉ xoay quanh một câu hỏi duy nhất: “Là có thể ư?”

 Hà Nội đã vào thu lâu rồi. Bao mùa thu em đón tại nơi đây là bấy nhiêu mùa em dành nỗi nhớ cho anh. Thế nhưng, anh đâu biết, phải không?

 Ngôi trường em đang học có một con đường nhỏ, nơi mà những cặp đôi yêu nhau thường bước chân qua, Thỉnh thoảng em bỏ giảng đường chạy qua đó, ngồi nhìn những chiếc lá rơi rụng xuống, ngắm các đôi lứa chuyện trò và nghĩ về chuyện của chúng mình. Ngồi một mình, càng nghĩ càng rối rắm, càng nghĩ càng tuyệt vọng nên em đã đặt tên cho con đường ấy là “con đường không tình yêu”.

 

(Ảnh minh hoạ)

 

Rất nhiều năm về trước, khi chúng mình còn học chung trong một ngôi trường, em đã nói: “Lực học của anh thực tệ”, anh chỉ nhìn em, cười, không nói. Em xin lỗi vì đã không biết rằng sau giờ học trên lớp anh cũng phải đi làm để chống đỡ căn nhà mà anh đã sớm phải trở thành trụ cột. Anh học hết cấp 3 rồi không học lên thêm nữa mà lựa chọn đi làm luôn. Một năm sau, ngày em chuẩn bị lên Hà Nội học Đại học cũng là ngày chúng mình chia tay. Hôm ấy, khi cơn mưa rào vừa tạnh, anh chở em lên trường lấy giấy báo nhập học. Trở về, anh nói với em rằng: “Chúng ta hãy chia tay đi. Em hãy lên Hà Nội đi học, đi làm, quên anh đi rồi lấy một ai đó có điều kiện tốt làm chồng, sống một cuộc đời yên ấm. Anh chẳng có gì cả. Hoàn cảnh của chúng ta khác nhau nhiều lắm. Anh đi làm lo miếng ăn từng bữa rồi sau này lấy một người vợ, sống cuộc đời của một người nông dân lam lũ.” Khi nghe anh nói rằng anh sẽ lấy một người khác làm vợ, em như muốn phát điên, bất chấp tất cả chạy đi, để lại anh một mình đứng đó, không biết nghĩ gì. Có phải khi ấy anh nghĩ em cũng không muốn theo anh sống một đời nghèo khó nên mới dứt khoát bỏ đi như vậy?

 

 

 Sau này, khi bình tĩnh lại, em đã hối hận. “Hãy quay lại được không?”, “Đừng chia tay nữa”, “Em không chấp nhận”, “Em không cho phép anh chia tay em”….Thế nhưng, mọi lời em nói cũng không thể cứu vãn được gì. Là mọi thứ đã quá muộn hay là do cách nói của em đã sai rồi?

 Hôm nay là ngày cuối thu. Đã ba mùa lá rụng xuống, em vẫn ngồi một mình đếm lá nơi con đường ấy và tự hỏi: Chúng ta có thể quay lại? Anh có thể đợi em học xong trở về? Em có thể làm vợ của anh?... Em muốn cố gắng một lần cuối cùng. Mong rằng thầy giáo của em nói đúng, từ “có thể” sẽ mang đến cho em một phép màu. Từng dòng tin nhắn em gõ xuống và ấn nút gửi đến cho anh: “…có thể yêu em lần nữa được không anh?”

M.P (Hải Phòng)

Lượt xem: 692

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 3
Lượt truy cập: 9687675