Giao diện tiếp cận

Có phải tháng tư người ta thường nói dối nhau? Thứ Tư, 11/04/2018, 12:22

Có phải tháng tư người ta thường nói dối nhau?

(Ảnh minh họa)

Có phải tháng tư người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em, còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Anh nghĩ gì khi anh nói thích em chỉ sau đôi lần gặp mặt và vài câu chuyện không đầu không cuối. Anh nói thích em kể từ lúc với em anh vẫn là một người xa lạ, khi mà anh chẳng biết tên em. Có lẽ với anh, lời nói đó thật dễ dàng.

Em đã cố gắng tránh mặt, cố gắng để không phải nhìn thấy nhau dù là thoáng qua, cố gắng để không gặp nhau trong bất kì không gian riêng nào chỉ có hai người. Thế nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh và chúng ta đã sai. Có những thứ không thể thử dù chỉ một lần, và mối quan hệ này đáng lẽ ra không nên bắt đầu. Em không nên đến đó, không nên gặp anh, không để anh nắm lấy tay em, không nên để anh nhìn em như thế…

Em cũng biết, dù có thích em như thế nào, mình chỉ thể bước một người trước một người sau, không thể sánh vai nhau mà cùng đi dưới phố, không thể ngồi với nhau ở một góc quán quen. Trước mọi người, anh vẫn là anh, em vẫn là em. Chúng ta vẫn là những con người xa lạ, vẫn có những khoảng trống vô hình mà không bao giờ chúng ta đủ dũng cảm vượt qua, và có lẽ chính cả anh cũng không muốn vượt qua.

Bởi em biết, dù có thích em như thế nào, khi sang đường bàn tay anh vẫn không thể nắm lấy tay em. Bờ vai anh vẫn không thể để em sánh cùng. Bước chân anh vẫn không thể chậm lại để chờ em dù chỉ là trong phút giây. Em hiểu, nhưng em thấy đau. Anh hòa mình vào dòng người phía trước, không một lần nhìn lại, chỉ có em nhìn thấy tấm lưng anh, kiêu hãnh và lạnh lùng. Chính lúc đó, em biết, với anh, em chỉ là một cơn say nắng…

Khi nhận ra tất cả, em thấy mình thật ngốc và cũng thật yếu đuối. Mình thật ngốc khi bị anh kéo vào trò chơi dại dột này. Và tất nhiên, anh chưa bao giờ biết em đã và đang nghĩ gì. Và có lẽ, anh cũng chẳng bận tâm. Bởi vì anh bận lắm, quỹ thời gian của anh đã được sắp xếp đâu vào đấy, em chỉ là hạt cát từ đâu đó tự nhiên bay lạc vào mắt anh, cay một chút nhưng rồi anh sẽ vội nhanh vứt bỏ nó ra thôi. Em hiểu, và cũng không dám mong mình là gì của nhau hơn thế nữa.

 

 

Với anh, câu nói anh thích em, anh yêu em dễ dàng được thốt ra thì cũng sẽ nhanh quên đi thôi. Chỉ còn mình em với những đêm trằn trọc, dằn vặt, nhớ nhung. Bởi em biết, anh chỉ là say nắng thôi…

Tháng tư về rồi, Hà Nội vẫn nắng hanh hao như thế. Em vẫn là em, còn anh vẫn là con người của thế giới bận rộn ngoài kia. Trong thế giới đó, em ở đâu? Và bao lâu nữa, hình ảnh em sẽ không còn gì trong anh? Và bao lâu nữa, em mới có thể quên anh?

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Về đi anh, về với gia đình của mỗi chúng ta.

Cũng như em, em đã về với ngôi nhà của em. Ấm cúng và hạnh phúc ngập tràn mặc dù chẳng có anh.

Chúng ta không thể tham lam giữ lại quá nhiều cho bản thân, chúng ta không thể chỉ nghĩ về mình trong thoáng chốc mà quên đi những trách nhiệm với gia đình, bè bạn. Đặc biệt là anh, hãy cứ kiêu hãnh và lạnh lùng như thế. Dù sau này có vô tình gặp lại nhau, chúng ta hãy cứ lướt qua nhau anh nhé.

Hãy xem tất cả chỉ là lời nói dối của tháng tư nghe anh!

Nguồn: Blogradio

Lượt xem: 190

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 8
Lượt truy cập: 11770322