Giao diện tiếp cận

 Lịch tư vấn trực tuyến/facebook:

Sáng 2,4,6 (9h-12h)

Chiều 3,5 (14h0-17h)

Tin mới - nóng

Có một nỗi sợ mang tên kết hôn Thứ Hai, 18/03/2019, 11:00

Có một nỗi sợ mang tên kết hôn

Sẽ không còn những buổi lê la cafe sáng chiều, sẽ không còn những ngày tiệc tùng karaoke tận khuya. Tôi sẽ không thể diện những bộ cánh ngắn rồi tung tăng trước sau với bao ánh mắt nào của mẹ chồng, em chồng, chị chồng. Những lần về thăm quê của tôi đã ít rồi sẽ ít hơn nếu tôi lấy chồng.

Đám cưới nha em!

Tôi sững người nhìn anh. Đâu phải chuyện mới mẻ gì, anh đã đề cập năm bảy lần rồi. Thậm chí ngay từ lúc bắt đầu, tôi đã tự nói với mình câu ấy. Nhưng lần này anh nghiêm túc quá, một sự nghiêm túc đáng sợ. Vậy lần này tôi phải lấy lí do gì để từ chối đây.

“Em còn đi học mà”. Câu này tôi đã nói ba năm trước, lúc còn là sinh viên năm cuối.

“Em mới ra trường, công việc chưa ổn định”. Câu này tôi nói một năm sau đó, khi vừa được nhận vào công ty.

“Em còn phải lo cho ba, mẹ nữa”. Năm vừa rồi thì tôi nói câu này, có vẻ vẫn còn hiệu nghiệm. Còn năm nay, tôi vẫn còn chưa kịp suy nghĩ ra một lí do hợp thời đại thì anh lại bắt đầu chiến dịch.

Lúc mới quen nhau thì tôi đã biết thế nào cũng có ngày này. Anh lớn hơn tôi tám tuổi, lại là con trai một trong gia đình. Ai về già cũng vậy, ước muốn lớn nhất vẫn là sớm có cháu ẵm bồng với người ta. Chúng tôi quen nhau sáu năm, và cũng là sáu anh chờ đợi tôi, sáu năm lo lắng, quan tâm, chăm sóc tôi. Vậy rốt cuộc tại sao tôi luôn từ chối anh. Đâu phải anh không tốt với tôi. Anh lo cho tôi từ lúc tôi chân ướt chân ráo từ quê lên. Anh biến tôi từ con bé nhà quê thứ thiệt thành một cô gái thành thị sành sỏi như bây giờ.

Lúc tôi bệnh, anh mang thuốc đến. Lúc tôi đói, nếu không kịp tới phòng nấu một bữa thịnh soạn thì ít nhất cũng là bọc hủ tiếu gõ đầu đường. Lần nào về quê, anh cũng là tài xế từ phòng trọ ra bến xe, và từ bến xe về phòng trọ khi tôi lên. Ngày tôi đi thực tập anh thức từ 3h sáng để đưa tôi ra chỗ hẹn vì sợ đi xe ngoài không an toàn. Tôi tìm mãi vẫn không ra một điểm nào không tốt ở anh. Hay tôi sợ cưới về hai đứa sẽ cãi nhau, vợ chồng ai mà không cãi nhau. Chúng tôi chưa cưới mà đã cãi nhau không biết bao nhiêu lần. Cuối cùng vẫn hòa nhau đó thôi. Hay tôi sợ anh thay đổi, sẽ không còn tốt với tôi như bây giờ. Không đâu, anh vì tôi làm rất nhiều chuyện. Thậm chí vì tôi mà thay đổi bản thân, không còn cộc cằn, thô lỗ, bỏ luôn cái tính nóng nảy, bộc trực. Hay tôi sợ bản thân không làm được người vợ hiền, không làm được con dâu thảo. Cũng không phải, tôi rất tự tin nơi mình, có khó khăn nào tôi chưa từng trải qua, có cực khổ nào tôi chưa từng nếm thử. Việc gì mà tôi không làm được chứ. Không phải, tất cả đều không phải. Tôi không sợ anh, không sợ tôi, không sợ cả thế giới này. Mà là tôi sợ nó. Hôn nhân.

Người ta nói “hôn nhân là mồ chôn tình yêu”. Tôi không biết người ta đó là ai, nhưng tôi tin, hôn nhân sẽ làm thay đổi mọi thứ. Tôi sẽ phải đến một không gian khác để sống, mà tôi biết chắc lần này sẽ rất khác với lần tôi rời nhà lên đây ở trọ đi học. Vì ngoài anh, tôi sẽ phải sống chung với những người không quen biết, sẽ bắt đầu với những mối quan hệ mới, sẽ phải nói cười, trò chuyện với những người không thân lắm. Với một người không thích giao thiệp như tôi thì đó gần như là một cực hình. Còn nữa, tôi sẽ phải thức dậy sớm dù là ngày chủ nhật, và chắc chắn tôi chẳng bao giờ được nếm mùi vị ngủ nướng thêm một lần nào nữa. Tôi còn phải tập nấu thêm nhiều món nữa, và phải nấu ngon hơn nữa.

Sẽ không còn những buổi lê la cafe sáng chiều, sẽ không còn những ngày tiệc tùng karaoke tận khuya. Tôi sẽ không thể diện những bộ cánh ngắn rồi tung tăng trước sau với bao ánh mắt nào của mẹ chồng, em chồng, chị chồng. Những lần về thăm quê của tôi đã ít rồi sẽ ít hơn nếu tôi lấy chồng.

Đó có phải là thứ đáng sợ nhất đâu. Kết hôn rồi thì phải sinh con. Tôi sẽ phải làm mẹ người ta, phải thức khuya, dậy sớm chăm con, phải dạy dỗ nuôi con lớn lên. Còn chưa kể cảnh đau lúc sinh em bé, tôi sợ đau nhất. Rồi khi con tôi lớn lên, phải cho nó đi học, phải đi họp phụ huynh. Rồi khi nó choảng nhau với mấy đứa trong xóm, tôi sẽ phải ngồi nghe người ta bênh con la lối om sòm. Và mỗi tháng tôi còn phải đối diện với cuốn sổ liên lạc chằn chịt lời phê.

Tôi đang nghĩ gì thế này, mới 24 tuổi đầu, chưa kết hôn mà đã nghĩ đến việc cưới vợ cho con rồi. Tôi điên mất thôi.

- Hôm nay em tăng ca, hơi mệt, mình nói chuyện này sau nha anh!

Tút … tút …

Bụt ơi! Hãy xuất hiện trong giấc mơ và nói cho con biết làm sao để từ chối lời cầu hôn lần thứ n này đây.

TIÊN BÙI - blogradio.vn

Lượt xem: 183

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 3
Lượt truy cập: 14734759