Giao diện tiếp cận

Có lẽ chúng ta nên dừng lại Thứ Tư, 12/09/2018, 16:20

Có lẽ chúng ta nên dừng lại

Ảnh minh họa (Internet)

Tôi quen anh trong một lần tình cờ bình luận dạo một status ở một group đọc sách trên Facebook. Anh chủ động nhắn tin cho tôi, lúc đầu chỉ là những tin nhắn chia sẻ về những cuốn sách. Sau đó, câu chuyện của chúng tôi không còn là những lời bình luận về sách, mà chúng tôi chia sẻ với nhau nhiều chuyện về cuộc sống, về cách ứng xử, các kiến thức, kỹ năng làm việc. Tôi dần dần mến anh vì ở anh có một sự chững chạc, an toàn và là một chàng trai thông minh.

Chúng tôi có những lần gặp nhau ngắn, ngày đầu khi anh chủ động gợi ý có một quán cafe sách mới cảnh đẹp, nhiều sách hay và anh đặt cho chúng tôi một cái ngày hẹn. Tôi là một người yêu sách, và rất thích khám phá những nơi có chỗ đọc sách mới, vậy nên tôi gạt sự lo lắng hoài nghi về một người lạ chỉ quen trên mạng mà không ngại ngần chấp nhận lời mời của anh. Gặp anh, vẻ bề ngoài cũng như cái cách nói chuyện đã khiến tôi có thiện cảm với anh. Và những ngày hẹn gặp của chúng tôi thường là 1 tháng 1 lần, anh tặng cho tôi những món quà nhỏ như cây hoa hồng, lọ gốm... và ngược lại tôi cũng tặng anh những cuốn sách. Ngày tháng lặng lẽ trôi qua, tôi biết mình dành tình cảm đặc biệt anh, nhưng từ phía anh, tình cảm đó lại không phải là tình yêu. Sự hồn nhiên, vô tư của anh dành cho tôi khiến tôi cảm nhận rằng đối với anh, tôi chỉ là một người bạn không hơn.Chúng tôi cứ tiếp tục như vậy, vẫn nhắn tin nói chuyện với nhau tôi và anh tìm đến nhau để chia sẻ khi có tâm trạng không được tốt. Hai chúng tôi ở cạnh nhau khi đối phương buồn, là người lắng nghe những tâm sự của nhau. Một ngày, anh tìm đến tôi kể với tôi anh có người yêu, tôi chúc mừng cho anh nhưng lòng nặng trĩu và xót xa, anh hỏi tôi nhiều thứ để làm cho người yêu mình vui. Và tôi, dù trong lòng cảm thấy đau đớn nhưng vẫn trở thành là một hậu phương, một điểm tựa mỗi khi anh cần chia sẻ, khi anh gặp bế tắc. Kể cả khi anh buồn đau vì chia tay bạn gái, tôi cũng ở bên cạnh động viên anh.

Tôi và anh cứ như vậy, rong ruổi  đã 3 năm trôi qua, tôi cũng không hiểu sao có thể dễ dàng chấp nhận một mối quan hệ như vậy. Phải chăng chỉ vì tôi đã quá yêu anh, tôi mong chờ một lời thổ lộ tình cảm của anhnhưng anh ấy vẫn cứ dửng dửng và không có ý định tiến xa hơn. Tôi cũng lo sợ rằng khi tôi nói ra sự thật, tình bạn của chúng tôi sẽ sụp đổ và chúng tôi không còn là gì của nhau.

Tâm trạng tôi ngày càng u uất hơn, tôi không thể gạt bỏ tình cảm của mình để xem anh như một người bạn. Mỗi khi gặp anh tim tôi như thắt lại, cảm giác bùng nổ nhưng vẫn cố kìm nén để không làm cái gì đó lóng ngóng, để anh không thể nhận ra trái tim đang thổn thức vì tình yêu của mình. Có lẽ điều tốt nhất cho tôi là nên kết thúc mối quan hệ này, và cũng vì tôi không đủ dũng cảm, kiên trì để tiếp tục chờ đợi ở anh. Cảm ơn anh, một người bạn đã ở bên cạnh tôi suốt những tháng ngày qua. Tôi sẽ tìm một lí do nào đó để có thể rời xa anh, để mãi mãi chôn dấu bí mật của mình.

Thùy Linh (Hà Nội)

Lượt xem: 111

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 5
Lượt truy cập: 12801077