Giao diện tiếp cận

Chuyện của mùa đông Thứ Tư, 13/12/2017, 11:12

Chuyện của mùa đông

(Ảnh minh họa)

Tay ai cũng đã có một bàn tay khác ủ ấy, còn em, em đã sẵn sàng để anh siết chặt tay hay chưa?

Một tối mùa đông, con phố nằm co ro uống trọn cái lạnh tái tê. Bên khung cửa sổ có giàn hoa tigon chằng chịt dây leo, anh nghe tiếng chuông gió gõ leng keng và kể cho em nghe câu chuyện còn dang dở: chuyện mùa đông.
 
Chuyện mùa đông, chuyện của những ngón tay đan…
 
Em biết không, khi trời trở gió, lòng trở vội nhớ thương đi tìm hơi ấm. Một hơi ấm rất đỗi giản đơn nhưng có người loay hoay rồi chần chừ mãi suốt mùa đông cũng không thể tìm thấy. Đó là câu chuyện ngày xưa em vẫn hỏi: chuyện của những ngón tay đan. Người ta bảo rằng một cái chạm tay thật khẽ giữa tiết trời sương giăng kín ngõ, gió thốc vào da cũng đủ làm cho một trái tim khác chộn rộn, rung lên nghe bình yên đến lạ. Sức hút từ hơi ấm bàn tay là thứ tình cảm không lời nhưng đầy ma lực. Đông về, có thể nhẹ nhàng đan từng ngón tay vào nhau, siết chặt một chút nữa, cùng lắng nghe tiếng chạm trái tim đang cựa mình thức giấc. Tay ai cũng đã có một bàn tay khác ủ ấy, còn em, em đã sẵn sàng để anh siết chặt tay hay chưa?
Chuyện mùa đông, chuyện của những kẻ cô đơn…
 
Người ta vẫn thường cô đơn vào mùa đông, đó là trạng thái lửng lơ khi cuộn tròn cảm xúc nằm lăn lóc một xó trong trái tim. Đôi lúc cũng chẳng phải một mình nhưng họ vẫn cứ lang thang trong thế giới của chính họ, không chịu thoát ra ngoài, không chịu phá vỡ tổ kén cô đơn đang ngày càng chồng chất, dày đặc. Người ta viện cớ mùa đông lạnh ủ mình trong chăn và ủ cảm xúc trong một con ngõ không lối thoát. Người ta lúc nào cũng ban cho mình cái đặc quyền được phép cô đơn, được phép sống với nó. Còn em, có anh ở đây rồi, em đừng cho phép mình cái đặc quyền ấy nhé…
 
Chuyện mùa đông, chuyện của những kẻ lười yêu…
 
Giá mà mùa đông có người để mong, để nhớ, để nhắc nhở mặc ấm lúc ra đường lúc sáng sớm gió lạnh. Ừ là giá mà thôi,  rồi để mặc hai chữ ấy trôi tuột đi theo mùa đông ảm đạm. Nhưng rồi chính đó lại là những người không chịu yêu, không chịu mở lòng ra, cứ mãi ôm khư khư thế giới của riêng mình vỗ về những ngày đông co ro nhớ thương một người nào đó không tên… Là lười yêu, là vì để mặc cho cảm xúc buông thả có cũng được mà không có cũng được…Em à, người ta lười yêu là vì người ta chưa tìm được hạnh phúc thực sự, còn em đừng lười yêu anh trong mùa đông nhé, sẽ cô đơn lắm…
Chuyện mùa đông, là chuyện về một người “cũ” gợi nhắc lại…
 
Con người ta ai cũng có những điều cũ về một người cũ ở một nơi cũ nào đó và mùa đông là thời điểm vô vàn cái “cũ” ấy có cớ để thức dậy luộm thuộm trong tim. Tại sao chúng ta được phép nghĩ đến tương lai, mơ về tương lai mà lại không được phép nhớ về quá khứ, dù chỉ một chút? Thực ra điều này cũng không có gì là sai lầm, là lén lút, chỉ là nghĩ về nó và nhớ một chút, mỉm cười một chút vì những ngày đã trôi đi rất xa ấy đã cho bản thân trưởng thành hơn rất nhiều. Thầm cảm ơn người “cũ” vì đã cho mình biết được rằng cần phải trân trọng hiện tại nhiều hơn. Cả anh và em đều đã-từng-yêu, chúng ta được phép nghĩ về họ, nhưng chỉ nhớ thôi, không được phép thương và yêu…
 
Cũng tại vì mùa đông, nên anh có vô vàn câu chuyện muốn kể với em… Và hãy để mỗi mùa đông là một câu chuyện nhỏ đầy kỉ niệm trong câu chuyện tình yêu của chúng mình em nhé!
Theo Ban Mai Xanh
Nguồn: Tri thức trẻ
Lượt xem: 552

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 3
Lượt truy cập: 12484797