Giao diện tiếp cận

Chúng ta nợ tương lai một lời hứa! Thứ Sáu, 28/09/2018, 19:53

Chúng ta nợ tương lai một lời hứa!

“Tuổi trẻ này mình cùng nhau, khoác vai đi từ sáng tới đêm…”

 

“Tuổi trẻ này mình cùng nhau, khoác vai đi từ sáng tới đêm…”

Trong suốt quãng đời sinh viên, chúng tôi cứ ca hát hồn nhiên như vậy, vô tư, vô lo, vô nghĩ, cuộc sống của chúng tôi lúc đó tất cả mọi thứ hầu như đều được vẽ bằng một màu hồng tươi rói, sáng lạng. Chúng tôi có nhau, ăn cùng nhau, ngủ cùng nhau, hát cho nhau nghe, kể cho nhau những câu chuyện không đầu không cuối, chúng tôi kể về gia đình, về người mà chúng tôi yêu thương và chúng tôi còn kể cho nhau nghe về tương lai, về thứ mà chúng tôi ao ước nhưng chưa có được.

Trong tâm tưởng của chúng tôi lúc đó, chúng tôi vẫn tin rằng tương lai là một điều thật sự rất tươi đẹp, chúng tôi vẫn sẽ ở bên nhau, cùng ca cho nhau nghe bài ca tuổi trẻ, cùng kể những câu chuyện không đầu không cuối sau mỗi giờ đi làm, cùng đi ăn gà rán, cùng mua một bịch bỏng ngô và vào rạp chiếu phim mỗi tối cuối tuần. Chúng tôi sẽ có được một công việc lương vừa đủ chi trả cho cuộc sống và đúng với chuyên môn mà mình đã được đào tạo, chúng tôi sẽ có những hoạch định cho riêng mình, sẽ có những kế hoạch tiết kiệm cho việc mua sắm, làm đẹp và chuẩn bị cho hôn nhân, cho một ngày cưới long trọng nhất của cuộc đời.

Nhưng tất cả mọi thứ đều là chúng tôi tự vẽ ra, tự tô lên nó những màu sắc rực rỡ nhất, tươi đẹp nhất, lung linh nhất mà chúng tôi hằng ao ước. Những tháng ngày trên giảng đường, khi đói khát lắm chúng tôi vẫn được bố mẹ chu cấp, được bạn bè giúp đỡ, có lúc chịu áp lực nhất là lúc chúng tôi tìm những công việc để là thêm, để trang trải thêm cho cuộc sống hằng ngày, chịu nghe vài ba câu mắng mỏ của chủ quán, nhận lấy đâu đấy vài bài học đắt giá từ khách hàng, chúng tôi nghĩ rằng đó là những điều đáng sợ nhất, đau buồn nhất rồi. Nhưng rồi sau tất cả chúng tôi vẫn có nhau, vẫn ngồi bên cạnh nhau tâm sự, vẫn cho nhau những lời khuyên để cùng nhau cố gắng, vẫn an ủi, vẫn có đôi ba hôm trà sữa, cà phê, la cà quán xá ven đường, vẫn có đôi ba hôm đi xem phim cùng nhau, hát cho nhau nghe bài ca tuổi trẻ. Và chúng tôi thật sự tin rằng, sau này chúng tôi sẽ mãi bên nhau như vậy, sẽ mãi có nhau trong những lúc vui vẻ hay tối tăm nhất của cuộc đời.

Chúng tôi cứ vin vào đấy, vin vào cái cớ rằng nhất định tương ai của chúng tôi sẽ thật tươi đẹp và cứ thế mang hành trang đấy bước ra khỏi cánh cửa của giảng đường và đặt đôi chân còn mông lung ra ngoài xã hội.

 

 

Ngày đầu tiên đi xin việc làm, thứ mà chúng tôi được hỏi nhiều nhất chính là kinh nghiệm. Kinh nghiệm đâu ra khi chúng tôi là những đứa chân ướt chân ráo mới bước vào đời? Chúng tôi nói rằng mình có đi làm thêm trong thời gian còn đi học thì như rằng tất cả mọi thứ dồn nén trong người phỏng vấn bắt đầu tuôn ra, rằng: “Chúng tôi cần một người có chuyên môn kĩ thuật và kinh nghiệm, không phải một người biết phục vụ cà phê hay cơm nước….” và hàng tá những thứ bài giảng luyên thuyên về việc khác nhau giữa chiếc ghế ở nhà trường và chiếc ghế ở công sở, rồi cuối cùng kết lại một câu rằng: “Hi vọng em sẽ tìm được một công ty tốt hơn có thể nhận em.”

Cứ như thế, chúng tôi đi tìm việc ở nhiều công ty, phần lớn đều nói những lời giống như vậy hoặc tương tự như vậy. Chúng tôi bắt đầu nhận ra tương lai của mình không hề màu hồng như mình từng mơ ước.

Thời gian trôi đi càng nhanh, chúng tôi bây giờ không còn ngồi lại cùng nhau hát cho nhau nghe bài ca tuổi trẻ nữa, không còn có tiền cho những lần hẹn hò cuối tuần trong rạp phim, thậm chí một cốc trà sữa cho một buổi tâm sự cũng không còn. Chúng tôi bắt đầu ít gặp nhau hơn, đứa có việc làm thì bù đầu vào công việc, đứa chưa tìm được việc làm thì không dám gặp bạn bè, thế rồi khoảng cách ngày càng xa, tuổi trẻ của chúng tôi với những lời hứa còn dang dở cũng dần dần xa xôi, mờ nhòa.

Chúng tôi từng nghĩ rằng, nếu khoảng trời sinh viên của chúng tôi trôi qua trong nhạt nhẽo, không bạn bè, không rong chơi, không yêu đương, không có nhau thì sẽ chơi vơi biết nhường nào, lấy đâu ra có người để tâm sự, lấy ai để than vãn những nỗi buồn, lấy ai cùng mình đi qua những ngày tháng khó khăn vất vả của cuộc đời, nhưng thật ra ra trường rồi, chúng tôi mới biết, chênh vênh nhất, chơi vơi nhất chính là khoảnh khắc chúng tôi vẫn còn ở đây, vẫn gần nhau, nhưng không thể nào cho nhau một cuộc hẹn.

 

 

Chúng tôi bắt đầu một cuộc sống chỉ có chính mình, chỉ có mình mình đối diện với cuộc sống, với những thách thức của cuộc đời. Chúng tôi biết rằng mình cần phải có trách nhiệm với cuộc đời của mình, nhưng bắt đầu từ đâu thì chúng tôi không thể nào tìm được câu trả lời. Chúng tôi rong ruổi tìm hết công việc này đến công việc khác, thứ mà chúng tôi cần nhất lúc này chính là tiền, tiền để tự lo cho mình, tiền để gửi lại cho ba mẹ trong những năm tháng đó đã nuôi chúng tôi ăn học, tiền để trả nhiều chi phí khác trong cuộc sống hằng ngày, cứ thế chúng tôi lao đầu vào công việc, thậm chí có lúc một tháng phải phỏng vấn đến mười công ty nhưng vẫn chưa tìm được việc làm nào phù hợp. Bạn bè bây giờ không còn liên lạc nhiều nữa, thấm thoát có đứa đã yên bề gia thất, có đứa đã đi du học, có đứa lại xuất khẩu để đi làm, chúng tôi không còn những tối có nhau, không còn những buổi cà phê tỉ tê những câu chuyện dài không hồi kết nữa. Có đôi lúc thèm lắm một lời hỏi thăm để nhắc lại quá khứ đã từng có nhau, có đôi lúc thèm lắm một người quan tâm mình sau mỗi giờ tăng ca, có đôi lúc thèm lắm một người bên cạnh vỗ về, có đôi lúc thèm lắm một tình yêu để xoa dịu trái tim lâu rồi không có người sưởi ấm. Có đôi lúc chúng tôi yếu lòng muốn òa khóc lên nức nở, tuổi trẻ thanh xuân không còn nữa, không còn những vô tư như trước nữa, chúng tôi không còn có nhau nữa, lời hứa sẽ bên nhau bây giờ không còn hiệu nghiệm nữa. Chúng tôi sống trong một môi trường mới, gặp những con người mới, làm quen với họ, cười nói cùng họ nhưng khi tối về lại một mình thổn thức, một mình tỉ tê, một mình hồi ức về những kỉ niệm đã qua, một mình rong chơi trong suy nghĩ của mình biết đâu may ra sẽ tìm lại được lời hứa của ngày xưa rồi cùng nhau chắp nối nó lại vẹn nguyên như lúc đầu; nhưng rồi cũng một mình bật khóc giữa đêm khuya. Tuổi trẻ của chúng tôi từng đẹp đến như vậy, nhưng bây giờ lại chênh vênh không một điểm tựa vững vàng. Chênh vênh trong công việc, chênh vênh trong tình yêu, thậm chí chênh vênh trong chính những giấc mơ của mình, giấc mơ có nhau, giấc mơ về những lời hứa xa xăm, giấc mơ về một cuộc sống an nhàn, lương đủ sống và lúc nào cũng sẽ có nhau. Những giấc mơ đó được chúng tôi chăm bẵm, nâng niu trong suốt quảng đời tuổi trẻ của mình nhưng rồi cuối cùng giấc mơ mãi vẫn chỉ là một giấc mơ, chúng tôi đã khác, chúng tôi có những mối quan tâm khác, chúng tôi có những giấc mơ khác, không còn như xưa nữa, thậm chí chúng tôi không còn nhớ về nhau nhiều như trước nữa. Tuổi trẻ của chúng tôi cứ thế qua đi, như những cánh hoa hồng đang tung bay trước gió, đẹp nhưng cứ mãi chơi vơi, không biết khi nào sẽ đáp xuống đất và cũng không biết sẽ được gió cuốn bay đi tới những đâu.

 

 Girly

Lượt xem: 238

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 3
Lượt truy cập: 12999974