Giao diện tiếp cận

  Lịch tư vấn:

Sáng thứ2,6 (9h-12h)

Chiều thứ 4 (14h-17h)

 

Tin mới - nóng

Chúng ta còn trẻ để dại khờ Thứ Năm, 21/01/2021, 00:00

Chúng ta còn trẻ để dại khờ

Lần đầu chờ anh ở bến xe buýt, tôi thấy anh có chút bóng dáng của bố mình, thân thương, vững chãi rất đáng để tựa vào. Đó cũng là lý do, tôi với lấy bàn tay anh, chủ động nắm lấy bàn tay ấy thật chặt giữa những con hẻm chật chội ở phố cổ, cũng là lý do tôi bỏ hết sự ngại ngùng, sự kiêu kì của người con gái để chui vào lồng ngực anh giữa Hà Nội nóng cháy, đầy tiếng xe cộ.

Ngày hôm nay tôi thức dậy trong sự bình yên và hi vọng, ngoài kia ngày mới đang chờ tôi. Tôi bỗng nhớ đến người tôi yêu rồi tự hỏi hôm nay có nên gọi anh hay không? Tôi thấy lòng mình bình an nhẹ nhõm lắm, cảm giác như mình thuộc về chính mình chứ không phải vì bất kì người đàn ông nào. Tôi vẫn nhớ anh mỗi khi nghĩ về nụ cười của anh, nhưng không còn vồ vập muốn cầm điện thoại nhìn anh ngay lúc đó. Lòng có chút chênh chao nhưng vui lạ. Thấy mình cần cố gắng vì bản thân nhiều hơn thay vì nghĩ ngợi làm sao để hòa hợp với anh.

Tôi thích cách những người trẻ vẫn nghĩ rằng chẳng có gì là mãi mãi cả, nhưng cứ cố gắng vì hiện tại, thử hết lòng vì một ai đó xem sao. Mình còn rất trẻ để còn thời gian yêu không cần vướng bận. Có lẽ cô bạn thân của tôi đã nghĩ được như vậy nên thật mạnh mẽ. Cách cô ấy khuyên nhủ tôi cũng an nhiên đến lạ. Có lẽ tôi cũng nên như vậy.

Có một thời gian dài tôi nghĩ rằng mình có quyền dựa dẫm vào người đàn ông của mình, để rồi chỉ biết đòi hỏi từ người ta, nhưng tôi biết tôi sai rồi. Anh cũng có những nỗi buồn của riêng mình, thứ mà trước đây tôi mặc định rằng những người đàn ông họ phải tự vượt qua điều đó như một cách tự trưởng thành, có như vậy họ mới có thể là nơi có thể che chở cho chúng tôi. Thú thật sự mà tôi thấy sau cái đầu lạnh kia là nỗi sợ mất đi người mà mình yêu thương. Có lẽ, từ lâu tôi đã là một trong số những người ấy của anh.

Mỗi lần anh cô đơn nơi xứ người, những ngày anh nhớ tôi quá, anh tha thiết: “Anh rất mong chờ đến ngày mình được về chung nhà với nhau, muốn ôm em ngủ, trò chuyện cùng em, gia đình hạnh phúc biết mấy…” Anh đến tuổi ổn định rồi nên chỉ muốn một gia đình bình dị, kinh tế ổn định. Còn tôi 20 tuổi, bao nhiêu mộng tưởng, bao chênh vênh, bao thiếu sót… vẫn muốn bay nhảy, muốn vươn cao, sống cuộc đời nhộn nhịp màu sắc.

Tôi thường hay trách anh, sao cứ muốn tôi chạy theo anh, thay đổi vì anh mà không biết rằng lựa chọn quan trọng nhất sau khi ra trường của anh đã thay đổi là vì tôi chứ không phải ai khác. Anh chọn công việc kiếm được ít tiền hơn chỉ để có thể nói chuyện với tôi mỗi ngày.

Tôi yêu anh vào những ngày cuối cùng của đời sinh viên, những ngày anh chênh vênh nhất, đau đầu nhất vì phải chọn lựa hướng rẽ cho mình. Thành ra từ những ngày ấy anh đã muốn nắm lấy tay tôi, muốn cùng tôi ở bên anh đến những năm tháng sau này. Khi biết điều ấy, tôi chột dạ, vì chúng tôi yêu xa, anh ở Hải Phòng còn tôi cố bám rễ ở Hà Nội, chỉ một lần gặp nhau mỗi tháng, một cuộc điện thoại mỗi ngày mà anh đã đặt nhiều hi vọng ở tôi đến vậy. Thành ra ngay từ đầu tôi là người gieo hi vọng nhưng lại không tin vào những hạt giống chính tay mình trao anh, để rồi nghi ngờ, u buồn… Rõ ràng mọi thứ là lựa chọn của tôi, nhưng rõ ràng ngay từ đầu tôi không nghĩ sẽ bên anh lâu đến vậy.

Tôi đọc ở đâu đó rằng: “Người phụ nữ trưởng thành không đùa giỡn với tình cảm". Tôi không đùa với cảm xúc của mình, chỉ là đã chắp vá tình cảm quá vội vàng mà thôi. Đó là lần đầu tiên của anh, cái ôm, cái hôn và hơn thế nữa.

Lần đầu chờ anh ở bến xe buýt, tôi thấy anh có chút bóng dáng của bố mình, thân thương, vững chãi rất đáng để tựa vào. Đó cũng là lý do, tôi với lấy bàn tay anh, chủ động nắm lấy bàn tay ấy thật chặt giữa những con hẻm chật chội ở phố cổ, cũng là lý do tôi bỏ hết sự ngại ngùng, sự kiêu kì của người con gái để chui vào lồng ngực anh giữa Hà Nội nóng cháy, đầy tiếng xe cộ. Anh giật mình gỡ tay đẩy tôi ra, nhưng tôi vẫn thèm đến kì lạ cảm giác dang rộng vòng tay ôm chặt lấy ngực anh. Tất nhiên, anh lại đẩy tôi ra… ngại ngùng, bí ẩn. Có lẽ tôi bị anh thu hút bởi sự không “dễ dãi” đó, khiến tôi muốn chinh phục. Giờ thì chính tôi bị anh chinh phục ngược lại. Quả là số phận…

Thôi thì những năm hai mươi hãy cứ thử hết lòng yêu một ai đó. Chúng ta còn trẻ để dại khờ, đời có mấy lần được khờ dại như thế…

© Hòa Emily - blogradio.vn

Lượt xem: 78

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 9
Lượt truy cập: 21132527