Giao diện tiếp cận

Chỉ cần anh còn đứng đó, em nhất định sẽ chạy đến bên anh Thứ Năm, 16/08/2018, 20:59

Chỉ cần anh còn đứng đó, em nhất định sẽ chạy đến bên anh

(Ảnh minh họa)

Anh có còn nhớ em không? Câu trả lời có lẽ nên tự anh nói với em chứ không phải em hay bất kì ai khác. Em đã tin anh, tin vào những gì không thể tin để duy trì đoạn tình cảm đơn thuần và trong sáng của chúng ta.

Khoảng cách giữa hai chúng ta không chỉ là một ngàn cây số mà còn là 5 năm tuổi trẻ. Anh nói xem, em phải tìm anh bằng cách nào?
 
5 năm. Em ngỡ như mình đã quên đi anh, quên đi tất cả những gì chúng ta đã có. Em đã cố gắng thật bận rộn làm việc để bản thân không bao giờ có thời gian nghĩ về anh. Em trò chuyện với nhiều người khác chỉ để nghe những câu chuyện của họ. Em vốn dĩ không phải là người giỏi lắng nghe nhưng đã kiên nhẫn nuốt trọn những chuyện vụn vặt đó. Thật sự, em chỉ muốn những câu chuyện đó lấp đầy kí ức của mình, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó những câu chuyện này sẽ đẩy anh ra khỏi thế giới của em. Nhưng dù em có cố gắng đến đâu, càng ngày em càng nhận ra, từng chút, từng chút một trong em đều là anh.
5 năm. Em cũng đã cố gắng sống khác đi với những điều anh dạy em. Em đã điên cuồng nổi loạn để cố chứng tỏ mình mạnh mẽ trong mắt người khác. Em cũng đã tự mình tạo ra một bản thân giả tạo đến mức thảm hại. Em đẩy mình vào những nơi đông đúc người qua lại, luôn ép bản thân mỉm cười và lịch thiệp với tất cả. Em đã cố tạo ra cho mình một hình mẫu người đàn ông lý tưởng, tất cả tiêu chuẩn đều phải khác xa so với anh. Em đã luôn phủ nhận anh để hòa nhập vào thế giới - nơi chỉ còn lại mình em. Thế giới này bắt em phải luôn tiến về phía trước, nhưng cuối cùng, em vẫn quay đầu lại để nhìn anh.
 
Thế rồi em quyết định tìm kiếm anh. Có người nói với em rằng em điên rồi. Ừ, có lẽ thế. Có lẽ em đang thật sự điên cuồng tìm kiếm một người chưa từng tồn tại trong mắt người khác. Nhưng với em, anh là thật. Anh đã từng ở đó, trước màn hình máy vi tính và nói chuyện với em. Chỉ cần như thế là quá đủ cho một lí do rồi. Bây giờ, em phải tìm thấy anh. Bởi nếu đánh mất anh một lần nữa, em không chỉ là mất đi một vùng kí ức tươi đẹp mà em sẽ còn đánh mất luôn chính mình.
 
Những gì còn lại về anh chỉ là một email không còn sử dụng, một địa chỉ không thể định vị trên bản đồ, một dãy số điện thoại không còn biết là của ai và những đoạn hội thoại kết thúc trong đau đớn. Có người nói em bỏ cuộc đi. 5 năm đã khiến em thay đổi quá nhiều rồi, chắc anh cũng không còn như xưa nữa. Anh đã không còn nhớ em nữa. Bởi nếu anh còn nhớ em thì chúng ta đã tìm thấy nhau rồi.
Nhưng em mặc kệ. Mặc kệ anh có nhớ em hay không, mặc kệ mọi chuyện sẽ tệ thế nào nếu chúng ta gặp nhau. Hiện tại của em đủ tệ hại rồi, em nghĩ không còn điều gì khiến em hối tiếc bằng việc không tìm thấy anh. Anh có còn nhớ em không? Câu trả lời có lẽ nên tự anh nói với em chứ không phải em hay bất kì ai khác. Em đã tin anh, tin vào những gì không thể tin để duy trì đoạn tình cảm đơn thuần và trong sáng của chúng ta. Và bây giờ, em tin vào chính mình, tin rằng tình cảm của em sẽ dẫn anh về bên em.
 
Khoảng cách của chúng ta dù có bao xa, chỉ cần anh ở đó, vẫy tay và mỉm cười, em sẽ chạy thật nhanh đến bên anh.
 
Đợi em!
 
Nguồn:Lê Nguyễn Vạn Sáng – blogradio.vn
Lượt xem: 380

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 10
Lượt truy cập: 12707051