Giao diện tiếp cận

Câu chuyện của tôi

Bạo hành về mặt tâm lý trong quan hệ tình cảm (Mental abuse) – một số biểu hiện cơ bản

Bạo hành về mặt tâm lý trong quan hệ tình cảm (Mental abuse) – một số biểu hiện cơ bản

Bạo hành về mặt tâm lý trong quan hệ tình cảm (Mental abuse) – một số biểu hiện cơ bản

Đã có một tình yêu như thế đi ngang qua... Thứ Sáu, 26/10/2018, 13:14

Đã có một tình yêu như thế đi ngang qua...

Tôi đã luôn tiếc nuối và luôn mong có thể quay ngược trở lại. Để có thể yêu người con trai ấy nhiều hơn tôi có thể.
 
 
 
 
 
 

Tôi lặng lẽ ngồi xuống cạnh khung cửa sổ quen thuộc của quán cà phê nơi tôi vẫn thường lui tới mỗi khi tâm trạng bất ổn. Vẫn là latte, chút ngầy ngậy của sữa hoà lẫn vị đắng của cà phê, không quá ngọt cũng chẳng quá đắng. Tôi thích latte cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, không có mở đầu và cũng chẳng có lúc kết. Chỉ biết mỗi khi uống xong ly cà phê yêu thích, tôi thấy lòng mình bình ổn lại biết bao. Riêng tôi cảm thấy đời và tình cũng giống như ly cà phê nửa ngọt nửa đắng ấy. Những hình ảnh được tạo ra trên bọt sữa chúng khiến tôi cảm thấy vui hơn, bởi người pha dường như cảm nhận được nét gì đó thấp thoáng đằng sau gương mặt luôn tươi cười của tôi. Phải chăng chính điều ấy đã khiến tôi thường lui tới nơi này, nơi tôi đã gặp Anh.

Những cơn mưa rào ngoài khung cửa, tiếng mưa như át đi tiếng nhạc du dương trong quán. Nước mắt tự dưng lăn dài, tôi vẫn cứ ngỡ như mới chỉ là ngày hôm qua. Ước gì lúc này tôi có thể đủ can đảm chạy ngay ra ngoài hoà mình với mưa, như thế thì đâu là mưa đâu là nước mắt sẽ chẳng ai nhận ra được. Nếu như là ngày ấy, có thể tôi sẽ mơ hồ mà chạy ngay ra trong vô thức. Nhưng ngày hôm qua đã xa lâu rồi, tôi hôm nay đã không còn là cô bé ngây dại mơ mộng trong thứ tình yêu của tuổi mới lớn. Đầy nhiệt huyết, đầy yêu thương nhưng cũng tràn đầy chua xót.

                        

Tuổi 20 rất đẹp với so với nhiều lứa tuổi khác khi chập chững bước vào bài học đầu tiên của tình yêu. Lời yêu đầu tôi trao cho người con trai tôi vẫn nghĩ sẽ là định mệnh của đời mình, sẽ là người tôi đi theo suốt khoảng đời còn lại. Mọi người sẽ cho là quá sớm khi nhận định điều ấy vội vàng như thế. Nhưng chữ Ngờ vốn là không ai có thể đoán trước được còn gì, vậy thì khi ngập tràn trong yêu thương ai mà không tham lam nghĩ cho riêng mình về một tổ ấm. Với tôi lúc ấy, cũng chẳng khác biệt gì và hơn thế tôi còn dám khẳng định rằng với lứa tuổi ấy cũng đã quá đủ trưởng thành trong mọi suy nghĩ.

Hạnh phúc là khi tôi có thể san sẻ tất cả mọi việc trong cuộc sống của cả hai, buồn vui, giận hờn đều có người bên cạnh khi cần nhất. Hai cá thể nhưng chung một tâm hồn, còn gì hơn thế khi ta được là chính ta mà không phải bao bọc bởi một thứ mặt nạ nào được khoác lên. Được thể hiện cái tôi đúng lúc, được cảm thông, sẻ chia và đồng tình cũng như đưa ra những lời khuyên chân thành với những quyết định của bản thân. Với tôi cũng như với người con trai ấy, chúng tôi cảm thấy thật sự đã tìm thấy một nửa tâm hồn bị thất lạc. Thời gian thì cứ trôi qua, còn chúng tôi thì ngày một gắn chặt bên nhau hơn theo thời gian. Những tưởng mọi thứ sẽ êm đềm và Ngài ở trên cao thật sự đã quá ưu ái cho chúng tôi.

 

Và sự thật thì đời vốn chẳng phải quá công bằng như tôi đã tưởng, chữ Ngờ luôn xuất hiện không đúng lúc nhất, cũng như khiến người ta bàng hoàng nhất. Bởi người ta mới thường nói, con người ít khi nào được hoàn mỹ mọi thứ, sẽ được thì cũng sẽ mất. Cuộc sống công bằng khi người ta phải trải qua những niềm vui, nỗi buồn, nếm được đủ vị ngọt, đắng của tình và đời bằng cách này hay cách khác. Ừ thì tôi cũng chẳng ngoại lệ.

                         

Thà rằng hãy cứ là giận dỗi, là sự chen ngang của những thứ tình ảo ảnh, thà rằng cứ là chia xa nhau một thời gian để cảm nhận ra sẽ là thuộc về nhau hay là phải xa nhau mãi mãi. Thà rằng hãy cho tôi một sự chọn lựa để mất đi người con trai ấy thế nào. Mất đi thứ tình yêu quý giá ấy sẽ đớn đau rất nhiều nhưng rồi cũng sẽ nguôi ngoai theo thời gian, nhưng ít ra để tôi biết người ấy vẫn còn tồn tại. Sẽ mỉm cười chúc nhau hạnh phúc nếu còn gặp lại, sẽ có lúc hoài niệm chợt kéo về cùng những mảng kí ức xa xưa nhưng cơn đau đã thôi không còn nhức nhói. Những trải nghiệm về mối tình đầu, vì mấy ai được vẹn tròn với tình cảm đầu đời tươi đẹp đó. Tôi ước rằng có thể nói lời chia tay một cách trọn vẹn nhất mà tôi có thể.

Hơn ba năm bên nhau, kỉ niệm là điều có thể giết chết một tâm hồn yếu ớt. Dường như xung quanh tôi lúc ấy, hình bóng người con trai ấy vẫn luôn hiện hữu, vẫn là những việc làm cùng nhau khi xưa, những con đường, góc phố vẫn cùng nhau đi qua, những quán xá thân quen cùng nhau lui tới. Tất cả, giờ đây chỉ còn mình tôi thực hiện, tôi đã trải qua một cách vô thức như thói quen vẫn cần được lặp lại mỗi ngày trong một khoảng thời gian không ngắn. Tôi sợ một ngày nào đó thói quen ấy sẽ phải thay đổi thì người ấy chắc sẽ buồn biết mấy. Nhưng tôi cũng biết, khi đó người ta nhìn tôi càng thấy buồn nhiều hơn. Chỉ là thời gian chưa thích hợp, mọi người vẫn luôn trân trọng thời gian vì nó là thứ không bao giờ có thể quay trở lại được. Một khi đã trôi qua thì chỉ còn lại là sự tiếc nuối cho những gì đã qua. Tôi đã luôn tiếc nuối và luôn mong có thể quay ngược trở lại. Để có thể yêu người con trai ấy nhiều hơn tôi có thể.

 

Hạnh phúc vẫn luôn bao quanh lấy tôi mỗi ngày, những người bên cạnh tôi luôn yêu thương tôi. Sự ấm áp, sự chở che luôn khiến trái tim tôi cảm thấy được sưởi ấm, và những khoảng trống cũng dần được lấp đầy. Chỉ là đôi khi, đôi khi có những nỗi nhớ vẫn vô tình quay trở lại, đôi khi kỉ niệm vẫn khiến tôi nhớ và vẫn trân trọng về một người đã khuất. Chỉ là đôi khi trong tiềm thức tôi tìm kiếm lại một chút về quá khứ xa xưa để cảm nhận lại hạnh phúc dở dang ngày ấy.

                              

Mỗi người đều sẽ trải qua những thương đau của riêng mình, tôi biết nỗi đau ngày ấy của tôi cũng không phải là duy nhất. Đâu đó vẫn còn những người còn đáng thương và bất lực hơn thế. Nhưng rồi cũng sẽ qua, dù có tồi tệ đến thế nào theo tôi nghĩ hãy cố sống thật tốt, và cố tìm lại nụ cười cho cuộc sống của chính mình. Thì đó là món quà cuối cùng tôi có thể trao tặng cho người con trai ấy.

Cơn mưa vẫn đang rơi, nhưng nước mắt đã thôi không còn làm ướt mi. Tôi mỉm cười nhìn vào khoảng không phía trước và Anh đã xuất hiện. Anh bị ướt vì cơn mưa rào lớn ngoài kia nhưng không quên trao tôi cái nhìn ấm áp và nụ cười trìu mến. Vội nhè nhẹ đưa tay lên bụng, tôi thầm nghĩ chắc sẽ không còn thường xuyên được uống latte nữa rồi. Nhìn cốc latte với hình hai trái tim lồng vào nhau, tôi mỉm cười mãn nguyện. Chắc hẳn ở đâu đó, người con trai ấy cũng đang nhìn tôi và mỉm cười.

 

Nguồn: Guu.vn

Anh và em của mùa đông năm ấy Thứ Năm, 25/10/2018, 09:00

Anh và em của mùa đông năm ấy

Mùa đông chùng chình, chạm vào con ngõ nhỏ nơi ngày xưa, anh và em từng hò hẹn. Bao cảm xúc trong anh lại ùa về, khi cơn gió vô tình đi lạc, làm run rẩy trái tim tưởng đã héo hon.

Thương lắm con gái khi yêu… Thứ Hai, 22/10/2018, 11:09

Thương lắm con gái khi yêu…

Con gái ấy, khi yêu, sẽ luôn nhớ tất cả. Và khi chia tay, cũng sẽ nhớ tất cả. Nhớ rất nhiều rồi ngồi xâu chuỗi lại, à thì là anh ấy có người khác từ lúc này này, à thì là anh ấy không yêu mình, à thì là mình không quan trọng, à thì là… con gái cứ thế mà đau lòng thôi….

 

 

Thương lắm con gái khi yêu…

Con gái lạ lắm nhé. Chia tay rồi, vào Facebook, zalo của người ta làm gì. Thấy người ta buồn người ta sầu, thì lập tức trách cứ tại mình đã không còn ở bên người ta nữa. Lại chẳng có gan đi hỏi, cứ đứng đấy theo dõi xem người ta sẽ nói chuyện với bạn bè như thế nào rồi à, ừ… Thấy người ta vui vẻ, thì trong lòng đau đớn cùng tức giận. Rồi cả nghìn câu hỏi sao anh ta chia tay mình rồi giờ lại hạnh phúc như vậy, anh ta có người mới rồi sao, anh ta chưa từng như thế khi yêu mình… Rồi con gái lại âm thầm theo dõi, anh ta cợt nhả với ai, thả tim với ai, hẹn đi chơi với ai… Rồi tự con gái lại đau lòng, đau lòng không dứt, nhưng lại cấm có vào hỏi câu nào hay like một cái…

Con gái lạ lắm nhé, chia tay rồi không hiểu nước mắt ở đâu ra mà nhiều thế. Sáng khóc, trưa khóc, tối kêu gào ầm ĩ. Đang ăn khóc, đang xem phim cũng có thể khóc. Rồi thấy mắt sưng vu lên thì càng tủi thân, ôi đã thất tình còn xấu xí, khóc tiếp…

Con gái lạ lắm nhé, chia tay rồi nhưng vẫn không dám xóa hết ảnh. Xóa chỗ này thì lại lưu vào chỗ kia, chỗ chỉ mỗi mình thấy. Sợ rằng nếu lỡ xóa đi, sẽ chẳng bao giờ lấy lại được, sẽ chẳng bao giờ được nhìn thấy nữa, sợ rằng chẳng còn gì để chứng minh đã từng tồn tại trong đời nhau…

Con gái lạ lắm nhé, chia tay rồi cứ đi đến nơi cũ làm gì. Ngồi một mình thẩn thơ, uống thứ nước uống quen thuộc rồi bâng khuâng xa xăm. Lúc thì rơi lệ mà chẳng hay biết, lúc lại mỉm cười nhạt nhòa. Con gái lúc ấy, đã chẳng cần phải để ý ánh mắt người khác nhìn mình nữa rồi…

Con gái lạ lắm nhé, thất thường lên xuống. Sáng khóc lóc thì viết Status tâm trạng, văn thơ cóp nhặt trên mạng đăng lên, rồi sau thấy xấu hổ, rồi tự động viên chính mình, rồi lại tự xóa đi… Khổ thân lắm con gái ơi!

Con gái ấy, chia tay xong, luôn miệng kêu tìm một người yêu mới. Bởi vì không chịu nổi cô đơn, bởi vì rảnh rỗi sợ lại nhớ thương, bởi vì sợ nước mắt mặn đắng tiếp tục rơi, bởi vì nơi ngực trái ấy cứ giày vò con gái, bởi vì nghẹn ức không thở nổi mà thấy bản thân bé nhỏ đi, bởi vì thèm lắm một hơi ấm, thèm một bờ vai…

Con gái khi yêu, muốn khoe cho cả thiên hạ biết người đàn ông của mình. Dù có là kẻ tầm thường đến bao nhiêu, trong mắt cô ấy thì anh ấy chính là Kim So Huyn, anh ấy dù có hát tệ thì cô ấy vẫn muốn nghe hàng ngày, Châu Kiệt Luân cũng chẳng sánh được, David Beckham cũng chẳng bằng…

Kết quả hình ảnh cho Con gái khi yêu blog

 

Con gái ấy, khi yêu chỉ muốn nhõng nhẽo ngồi sau xe, hít hà mùi hương mà cô ấy cho rằng thuộc riêng về mình. Cùng một loại bột giặt, sao vẫn thấy nó lạ, nó khác…

Con gái ấy, khi yêu chỉ muốn cùng anh đi khắp nơi, trải nghiệm tất cả. Đơn giản chỉ vì muốn chia sẻ những khoảnh khắc tuyệt vời bên nhau, đơn giản là tồn tại trong nhau.

Con gái ấy, khi yêu, chẳng yêu cầu gì, chẳng cần anh phải quỳ xuống nói yêu em. Chỉ cần anh nắm chặt tay con gái lại, nhìn sâu vào đôi mắt và tĩnh lặng. Không gian ấy, kí ức ấy sẽ theo con gái đi suốt cuộc đời…

Con gái ấy, khi yêu, sẽ luôn nhớ tất cả. Và khi chia tay, cũng sẽ nhớ tất cả. Nhớ rất nhiều rồi ngồi xâu chuỗi lại, à thì là anh ấy có người khác từ lúc này này, à thì là anh ấy không yêu mình, à thì là mình không quan trọng, à thì là… con gái cứ thế mà đau lòng thôi.

Rồi con gái lại tự đem mình so sánh với kẻ đến sau. Người ta hơn mình thì tự ti, phiền muộn; không xinh không giỏi bằng thì hả hê lắm. Nhưng sau cùng, vẫn là đau lòng, bởi dù hơn dù kém, dù đúng dù sai, thứ đã tan vỡ rồi thì không thể lành được, rốt cuộc vẫn chỉ là ôm lấy tổn thương…

Con gái ấy, khi đau lòng cứ thích đi cắt tóc thôi. Tưởng rằng có thể cắt đi phiền muộn, hay cũng chỉ là muốn trông khác đi so với ngày hôm qua. Con gái kì thực cũng chỉ muốn quên đi mà mỉm cười, nhưng mà, con gái đau lòng nhiều lắm, quên sao được, cười sao được…

Con gái ấy, có khi tự giày vò mình, muốn trốn tất thảy. Muốn bỏ đi một nơi thật xa và thật lâu. Muốn hét thật to cho vơi nỗi lòng.

Con gái, đơn giản mà cũng phức tạp. Yêu nhiều thì đau cũng nhiều. Mơ mộng nhiều mà đôi khi cũng trải lòng, cũng thực dụng đến xót xa….

Sau bao tổn thương, con gái lại kì vọng sẽ gặp được một bạch mã hoàng tử như trong truyện trong phim, sẽ làm lành vết thương trong trái tim đã vỡ vụn kia, sẽ vì cô mà yêu mà chiều, mà viết lên một câu chuyện tình mới…

Lại có khi buông bỏ tất cả, khép mình và lặng lẽ…

Thương lắm, con gái à…

Con gái khi yêu khi chia tay cứ hay tự làm khổ làm đau mình. Mong lắm trái tim bé nhỏ ấy sẽ được người đời rộng lượng một chút, mong lắm các anh khi yêu thông cảm cho con gái một chút. Cũng mong lắm những nỗi đau đã đến, con gái có thể kiên cường vượt qua. Và mong yêu thương sẽ đến thật nhiều để vơi bớt những giọt lệ của con gái…

Nguồn: Xaluan.com

Cảm ơn những điều giản đơn đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi khôn lớn Thứ Hai, 22/10/2018, 10:08

Cảm ơn những điều giản đơn đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi khôn lớn

Đến giờ, hình như tôi sống không sâu sắc nhưng nhờ những thứ đơn giản ấy mà không thấy mình quá khổ cực.

Mẹ - người phụ nữ vĩ đại trong con Thứ Sáu, 19/10/2018, 09:40

Mẹ - người phụ nữ vĩ đại trong con

Với nhiều người, mẹ luôn là người phụ nữ vĩ đại nhất. Trong dòng chảy của thời gian, cuộc sống, tình mẫu tử là một thứ tình cảm thiêng liêng, cao quý luôn hiện hữu trong mỗi người con dành cho đấng sinh thành của mình. "Lên non mới biết non cao, Có con mới biết công lao mẹ già!". Tình yêu của người mẹ hiền dành cho mỗi chúng ta, không thể nói hết bằng lời. Và cho dù có đi, ở đâu thì đúng thật, không ai tốt, chăm sóc, lo lắng cho chúng ta bằng chính mẹ. Mẹ luôn là người phụ nữ vĩ đại nhất trong mỗi chúng con. 

 

Trong cuộc sống, gần như mỗi chúng ta đều được sinh ra và lớn lên trong vòng tay yêu thương, chở che của người mẹ. Hình ảnh người mẹ có lẽ đã đi sâu vào trong tiềm thức của chúng ta lúc nào không hay, chỉ biết rằng khi mới biết cất tiếng "ê, a" cái từ "Mẹ" đầy thiêng liêng, cao quý ấy tôi đã bi bô từ thuở nào. Nếu có ai đó hỏi tôi rằng: " Người phụ nữ nào vĩ đại nhất trong em?" tôi sẽ trả lời rằng đó chính là Mẹ.  Mẹ tôi là một người phụ nữ hết sức bình thường, mẹ không đẹp vẻ bề ngoài nhưng lại thật hiền hậu, nết na, luôn hết mực yêu thương chồng con. Mẹ cũng không là người thành đạt, vì nhà nghèo, mẹ phải nghỉ học từ nhỏ, thấu hiểu nỗi vất vả của người thất học nên lúc nào mẹ cũng động viên tôi: "Ráng mà học cho có cái chữ nghe con! Mai này lớn lên làm người có ích cho xã hội". Lời nói đó, tôi vẫn còn nhớ đến bây giờ và sẽ theo tôi đến suốt cuộc đời này.

Mẹ luôn vĩ đại trong mỗi chúng ta, công lao to lớn của mẹ hẳn là không gì sánh nổi. Hơn chín tháng mang nặng đẻ đau, mẹ ban cho ta hình hài để được sống, được cảm nhận yêu thương. Nuôi ta khôn lớn, trưởng thành mẹ không quản nhọc nhằn vất vả. Công lao của mẹ lớn hơn bể trời, nghĩa tình của mẹ sâu hơn suối nguồn, biển cả. Mọi người chúng ta ai cũng được sinh ra và lớn lên trong vòng tay âu yếm của mẹ hiền. Vẫn biết bên mình có biêt bao nhiêu người thân yêu - đến trường ta có bạn bè thân thương, có ngôi trường thương mến, có thầy cô kính yêu hằng ngày vỗ về, dạy dỗ, đi làm ta có những đồng nghiệp, rồi những người bạn tri kỷ... nhưng chắc chẳng có ai không cảm nhận được tình yêu thương đầy ắp, nồng ấm của người mẹ hiền đi theo ta đến suốt cuộc đời là cao cả nhất.

Với mỗi chúng ta, mẹ thật tuyệt vời, thật vĩ đại. Mẹ luôn bên đời ấm áp, mãi hy sinh, chở che. Từ khi cất tiếng khóc đầu tiên chào đời là ta đã nằm trọn trong tình yêu thương đó. Từng bước đi chập chững trước tiên của đời người, ai đã cầm tay ta dắt đi từng bước một? khi lỡ ngã đau, ai lên tiếng xít xoa? Cảm nhận được nỗi đau lúc nầy là ai ngoài mẹ? Ai mừng vui nhất khi ta cất tiếng nói bi bô? Khi bước chân vào trường, đằng sau ta không bao giờ thiếu vắng cặp mắt dõi theo đầy lo lắng của mẹ hiền. Trên mỗi bước đường chúng ta đi, mẹ luôn là người đồng hành, đánh thức tâm hồn ta trở nên trong sáng hơn, sống có ích hơn.

Những ai từng sinh ra và lớn lên ở nông thôn, sẽ cảm nhận rõ nét hơn hình ảnh người mẹ tần tảo sớm hôm vất vả vì những đứa con thân yêu của mình. Hằng ngày, bàn tay mẹ lại tần tảo nắng mưa ngoài nương rẫy lo cho ta buổi cơm thường nhật, từng mảnh áo ấm trong những tiết trời lập đông. Cứ thế, tình mẫu tử luôn hiện hữu, cứ mãi chở che, mơn trớn, vỗ về, yêu thương, trìu mến trên mỗi nẻo đường con đến lớp. Rồi đến hôm nay, khi chúng con bước vào đời, đi làm rồi nhưng lúc nào mẹ cũng ân cần hỏi han, vui với những hạnh phúc của con, buồn khi con gặp chuyện buồn. Cuộc đời mẹ là cả một đời mãi hy sinh cho con, tình yêu của mẹ dành cho con mênh mông như trời biển vẫn như câu ca dao xưa đó thôi: “Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”, và nước trong nguồn vẫn luôn chảy mãi như để tình mẹ luôn tồn tại vĩnh hằng, luôn vĩ đại trong mỗi chúng con.

Tình mẹ tràn đầy, mộc mạc, gần gũi biết bao. Có lẽ khi con người còn chưa biết mặt chữ thì tình mẫu tử đã thể hiện đủ đầy, lung linh như ánh trăng rằm trong những câu ca dân gian xưa. Nay trên tất cả các phương tiện trao đổi thông tin, nghệ thuật, hình ảnh người mẹ lại càng được tôn vinh hơn nhưng chắc vẫn chưa bao giờ đủ để nói lên sự hy sinh và tình yêu người mẹ dành cho ta. Nụ cười của mẹ đã cho con một cái nhìn khác về vẻ đẹp cuộc sống. Trước đây con tâm niệm, cười đẹp là cười tươi, là rạng rỡ cùng chiếc răng khểnh hay má lún đồng tiền. Nhưng cái ngày con nhận kết quả đại học hay cái lúc tên con được xướng lên trong danh sách những người đạt giải thưởng của một cuộc thi nào đó thì nụ cười tự hào ấy của mẹ mới chính là nụ cười tuyệt vời nhất. Và mẹ ơi, cảm ơn mẹ đã cho con hiểu rằng, nụ cười chỉ đẹp nhất khi nó được toát ra từ chính tình yêu thương.

Mẹ luôn vĩ đại trong mỗi chúng ta là thế đó. Mẹ luôn là ngọn nến soi sáng cho ta trên cuộc đời đầy chông gai. Dù có kể thế nào đi chăng nữa, chúng ta cũng sẽ không bao giờ kể hết được những hy sinh và nỗi vất vả của mẹ. Mồng 8 tháng 3 năm 2018 đang về, cho chúng con được gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến những người mẹ và chúc các mẹ luôn  mạnh khỏe, vui vẻ để luôn là ngọn đuốc sáng soi đường chúng con đi.

 

Nguồn: Vungtau.gov.vn

Vì em xứng đáng được hạnh phúc Thứ Sáu, 19/10/2018, 09:14

Vì em xứng đáng được hạnh phúc

Là con gái, đừng quá tỏ ra rằng mình mạnh mẽ rồi đêm đến lại ôm gối khóc một mình, cũng đừng quá nhạy cảm vì như thế em sẽ rất dễ tổn thương. Cuộc đời này sẽ không vì em là con gái mà thương hoa tiếc ngọc...

 

 

 

 

Trên đời này vốn dĩ chẳng có ai không xứng đáng được hưởng niềm hạnh phúc, bởi chúng ta chỉ có một lần để sống. Thế nên, dù em đã trải qua bao lần đổ vỡ, bao lần nước mắt rơi theo mỗi bước đi khi tình yêu không thành thì sau cuối em cũng đáng được hạnh phúc.

Thanh xuân này, tuổi trẻ này đâu chỉ có mỗi tình yêu, ngoài kia còn bao nhiêu niềm vui, điều tươi đẹp đang chờ đợi em. Nên em này, rồi một ngày nào đó em sẽ thực sự trở thành cô gái trọn vẹn niềm hạnh phúc trong vòng tay của một chàng trai mạnh mẽ, người thật tâm dành trao yêu thương cho trái tim chịu nhiều thương tổn nơi em.

 

Tuổi trẻ, chúng ta đã yêu với một trái tim nồng nhiệt (Ảnh minh họa: Min Nguyễn)

Đừng lo lắng, cũng đừng muộn phiền quá nhiều, tôi không dám lấy vốn kinh nghiệm ít ỏi của mình mà khuyên can người khác nên làm như thế nào nhưng ít nhất tôi mong rằng em sẽ mạnh mẽ để bước qua những ngày dông gió dù chỉ một mình.

Thất tình chẳng có gì đáng để em tự hủy hoại bản thân mình như thế đâu, thất tình có chăng cũng chỉ là một trạng thái cảm xúc khi tình yêu rời đi. Mà em biết đấy ai chẳng trải qua cảm giác ấy ít nhất một lần trong đời. Đúng là chẳng dễ dàng khi cố quên đi một người từng là tất cả, nhưng nếu không quên được thì em hãy cứ nhớ đi, nhớ để rồi tự mình gắng sống tốt hơn, không phải để chứng minh bất cứ điều gì mà bởi đơn giản như thế sẽ tốt cho chính bản thân mình, em ạ.

Em chớ gạt đi những bàn tay muốn quan tâm đến cuộc sống của em, vì thật tâm chẳng ai cô đơn được mãi. Đừng khước từ quyền cho mình được tìm hạnh phúc, vì những gì đã qua thì hãy để nó ngủ yên trong quá khứ, khóc một lần, khóc hết những sầu đau rồi thôi. Cũng như việc chúng ta yêu một người thì đâu cần bất cứ lý do gì thế nên khi họ ra đi cũng chớ chìm trong những hoài nghi, cứ nghĩ vì người cần đi, hãy để họ đi, đừng níu kéo, đừng để họ biết rằng em đang rất tệ, nhớ nhé!

 

Nên dù thế nào thì mỗi chúng ta đều xứng đáng có được hạnh phúc! (Ảnh minh họa: Min Nguyễn)
 

Khoảng thời gian sau chia tay, chúng ta sẽ cảm thấy trống rỗng, chơi vơi, nhưng không sao đâu, hãy cứ yếu mền rồi tự lau nước mắt cho mình mạnh mẽ hơn. Chúng ta rồi sẽ đi qua thương nhớ, từng yêu bằng tất cả nồng nhiệt của tuổi trẻ, nhưng cô gái nhỏ thực sự mọi thứ em làm có đáng hay không? Có đáng khi phí hoài thanh xuân vì người con trai chẳng vì em buồn mà cố gắng khiến em vui? Có đáng khi cứ mải mê chạy theo một người không thuộc về mình, mãi mãi không bao giờ là của riêng em?

Có lẽ đúng khi nói con gái đẹp nhất khi cười và khi không thuộc về ai. Hãy khóc vì những điều xứng đáng chứ không nên để đôi mắt u buồn mãi vì những điều đã qua. Tôi biết, chẳng có cô gái nào thực sự mạnh mẽ, vì dù cố gắng ngụy trang cho mình lớp mặt nạ dày cộm thì đến cuối cùng em cũng chỉ là con gái, gồng gánh làm gì những mỏi mệt, suy tư.

Là con gái, đừng quá tỏ ra rằng mình mạnh mẽ rồi đêm đến lại ôm gối khóc một mình, cũng đừng quá nhạy cảm vì như thế em sẽ rất dễ tổn thương. Cuộc đời này sẽ không vì em là con gái mà thương hoa tiếc ngọc, có người đã từng nói với tôi điều này ngày tôi chia tay người ấy. Không sao đâu em, vết cắt nào rồi cũng đến ngày liền sẹo, nỗi buồn nào rồi thời gian cũng phai mờ.

Khi một mối quan hệ kết thúc, tôi không trách mình cũng chẳng hề trách người, vì duyên trời chỉ đến thế, cố cưỡng cầu cũng nào đâu kéo dài đoạn đường hạnh phúc. Thế nên thà chia xa để nhớ về nhau với những hồi ức đẹp đẽ còn hơn bên nhau nhưng chẳng mấy niềm vui, đúng không em?

 

Nguồn: Dântrí.com

Đừng nhìn lại quá khứ và rồi lại thấy xót xa Thứ Năm, 18/10/2018, 10:00

Đừng nhìn lại quá khứ và rồi lại thấy xót xa

Quá khứ vẫn mãi là quá khứ, đó là điều mà chúng ta không thể nào có thể quay lại và đổi thay. Vậy nên thay vì cứ ngồi một chỗ, nhìn lại và tiếc nuối, sao chúng ta không tự mình bước về phía trước, có rất nhiều điều mới đang đón đợi chúng […]

Khi mệt mỏi, hãy bỏ ít phút đọc câu chuyện này! Thứ Tư, 17/10/2018, 12:38

Khi mệt mỏi, hãy bỏ ít phút đọc câu chuyện này!

Bởi vì sự thật là tất cả chúng ta đều mệt quá rồi. Mỗi người trong chúng ta đều đã kiệt sức. Khi ở ngưỡng quá sức chịu đựng, chúng ta chẳng có gì ngoài một trái tim tan nát và linh hồn bị tổn thương sâu sắc đang đi tìm kiếm sự chân thành.

 

 

 

Tôi biết thế nào là mệt mỏi, đó không đơn thuần là cảm giác vật lý, nó chính là cảm xúc.

Khi mệt mỏi, hãy bỏ ít phút đọc câu chuyện này - Ảnh 1.
 

Thế giới mà chúng ta đang sống khiến chúng ta kiệt sức. Những mối lo lắng, những sự nghi ngại, những cách người ta vô ơn và bạc bẽo khiến chúng ta chùn bước, níu giữ tất thảy mọi cố gắng của chúng ta. Bạn và tôi, chúng ta đang sống trong một thế giới như thế.

Chúng ta mệt mỏi vì yêu thương quá nhiều, chăm sóc quá nhiều. Chúng ta kiệt quệ cả thân xác lẫn tâm hồn vì một thế giới chỉ biết đón nhận mà không bao giờ biết đáp đền. Chúng ta mệt mỏi vì mất phương hướng. Mệt mỏi vì màu xám đang dần tô đậm cuộc đời chúng ta.

Tôi biết trước đây, khi còn thanh thuần và tràn đầy hy vọng vào một thế giới tốt đẹp, chúng ta đã rất vui vẻ mà không hề biết đến mệt mỏi của ngày hôm nay. Khi đó, sự lạc quan của mỗi chúng ta nhiều hơn bất cứ khó khăn nào. Chúng ta chẳng hề ngại ngần lao vào những rắc rối, đưa tay giúp đỡ bất cứ ai có thể.

Khi mệt mỏi, hãy bỏ ít phút đọc câu chuyện này - Ảnh 2.

 Thế giới này chính là một trò chơi mà dù cho bạn có cố gắng như thế nào cũng không thể giành được chiến thắng.

Thế nhưng, hiện tại thì sao? Chúng ta đang bị bào mòn từng phút, từng giây. Trái tim chúng ta vỡ vụn vì những lời hứa chẳng bao giờ thành hiện thực. Thế giới này chính là một trò chơi mà dù cho bạn có cố gắng như thế nào cũng khó có thể giành được chiến thắng. Chúng ta đang bị mất sức quá nhiều và hầu hết đều chán nản khi nghĩ việc "chơi" lại từ đầu. Tôi biết chứ.

Bởi vì sự thật là tất cả chúng ta đều mệt quá rồi. Mỗi người trong chúng ta đều đã kiệt sức. Khi ở ngưỡng quá sức chịu đựng, chúng ta chẳng có gì ngoài một trái tim tan nát và linh hồn bị tổn thương sâu sắc đang đi tìm kiếm sự chân thành.

Chúng ta muốn được chia sẻ nhưng lại quá mệt mỏi để yêu cầu ai đó quan tâm. Chúng ta bị bệnh sợ phải bắt đầu lại từ đầu. Chúng ta phải học cách chấp nhận rủi ro nhưng lại không đủ can đảm để đối mặt với nó. Sau tất cả, chúng ta không chắc chắn chúng ta còn bao nhiêu sức lực để bắt đầu lại mọi việc.

Khi mệt mỏi, hãy bỏ ít phút đọc câu chuyện này - Ảnh 3.

 Khi con người đối xử với nhau bằng những toan tính, lừa lọc thì tự khắc tất cả cùng mệt mỏi.

Chúng ta đều nghĩ rằng chỉ mình mình gặp phải vấn đề tồi tệ này, cô đơn giữa bao người khác. Nhưng sự thật là chúng ta – bạn và tôi đang mệt mỏi lẫn nhau. Trong trò chơi mà thế giới đang quay cuồng vì nó, chúng ta lừa dối trong lời nói, qua loa trong hành động, chút chân thành là điều khó kiếm tìm nhất.

Chúng ta không hề muốn bản thân mình như thế, không ai muốn đóng vai phản diện trong thế giới này nhưng chúng ta phải tự phòng vệ, bảo vệ bản thân chúng ta. Và vô tình, chúng ta đã xây dựng lên một chúng ta khác, không phải chúng ta tốt đẹp trước đây. Khi con người đối xử với nhau bằng những toan tính, lừa lọc thì tự khắc tất cả cùng mệt mỏi.

Bạn à, tôi biết cảm giác tồi tệ này của bạn và của tôi. Chúng ta có thể làm gì với một linh hồn đang mệt mỏi đây. Những lý tưởng tốt đẹp trước đây của chúng ta đang bị vùi dập bởi sự tuyệt vọng. Nhưng bạn ơi, hãy đứng lên, thử cố gắng thêm một lần nữa, với tất cả niềm tin, sự hy vọng và cảm xúc tích cực của mình. Những nỗ lực trước đây đã khiến bạn mệt mỏi nhưng chúng ta đã đi gần đến cái đích cuối cùng rồi. Hãy tiếp tục con đường dang dở đó, dù có bất kỳ chuyện gì ngăn cản bước chân của chúng ta.

Khi mệt mỏi, hãy bỏ ít phút đọc câu chuyện này - Ảnh 4.

 Đường đi nào cũng trải đầy gai hoa hồng. Đừng vì mệt mỏi mà bỏ lỡ nhiều thứ ven đường.

Tất cả chúng ta đều mạnh mẽ hơn những gì chúng ta nghĩ, đó là sự thật không thể chối cãi. Luôn có nhiều hơn một tình yêu mà chúng ta có thể cho đi, nhiều hơn một hy vọng mà chúng ta có thể chờ đợi, nhiều niềm đam mê mà chúng ta chưa kịp khai phá hết.

Chúng ta đi chưa đủ xa để đến được vùng đất riêng của mình, nhìn thấy hoa thơm và trái ngọt – thành quả cho công sức chúng ta đã bỏ ra. Nếu chúng ta mong chờ một kết quả ngay lập tức, chúng ta sẽ chẳng bao giờ có được và chúng ta sẵn sàng từ bỏ mà không biết rằng chỉ cần đi thêm một chút nữa, nhiều điều tốt đẹp đang chờ sẵn ta ở phía trước.

 

Chúng ta phải thật mạnh mẽ để mệt mỏi không thể tìm đến chúng ta. Bạn và tôi không cho phép kiệt sức ngăn cản chúng ta. Không có nỗ lực nào là kém đáng quý, tất cả đều được trân trọng, đặc biệt là nỗ lực vượt qua mệt mỏi, chán nản, thất vọng để bắt đầu lại từ đầu.

Khi mệt mỏi, hãy bỏ ít phút đọc câu chuyện này - Ảnh 5.

 Chúng ta đi chưa đủ xa để đến được vùng đất riêng của mình, nhìn thấy hoa thơm và trái ngọt – thành quả cho công sức chúng ta đã bỏ ra.

Chúng ta phải thừa nhận rằng, ít người trong số chúng ta được truyền cảm hứng mỗi ngày. Chúng ta cô đơn và lạc lõng. Chúng ta không có ai để chia sẻ và cũng chẳng biết chia sẻ những gì. Chúng ta buồn bực nhưng lại chẳng biết phải nói bắt đầu từ đâu. Chúng ta nghẹn ứ trong hàng đống cảm xúc tiêu cực không thể thốt nên lời. Những mệt mỏi này chất chứa ngày qua ngày, bủa vây lấy mọi cảm xúc của chúng ta. Chúng ta chỉ muốn nằm xuống, nghỉ ngơi và bỏ cuộc.

Nhưng bạn à, chỉ vì bạn đang bị cuộc đời vùi dập không có nghĩa là bạn không thể thay đổi. Hãy thử nghĩ lại xem, những người bạn ngưỡng mộ hẳn cũng đã phải có khoảng thời gian mệt mỏi như chính bạn bây giờ, cũng đã từng muốn từ bỏ giấc mơ. 

Nhưng điều đó không ngăn cản được họ chạm tay tới thành công. Hãy nghĩ rằng những mệt mỏi lúc này chính là thử thách ông trời tạo ra cho bạn, để xem bạn mạnh mẽ và kiên nhẫn đến đâu. Bạn đang được cho phép để vấp ngã, khi vấp ngã nghĩa là bạn đang tiến đến gần hơn thành công của chính mình.

Khi mệt mỏi, hãy bỏ ít phút đọc câu chuyện này - Ảnh 6.

 Dù mệt mỏi nhưng đừng cho phép bản thân mình dừng lại bạn nhé!

Khi bạn cảm thấy mệt mỏi, hãy đi chậm lại. Lặng lẽ và cẩn trọng. Nhưng đừng dừng lại. Chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi do thế giới này tạo ra. Đã là trò chơi thì dù sớm dù muộn cũng sẽ phải có người chiến thắng vào một ngày nào đó bạn sẽ thấy mình đang đứng đầy ngạo nghễ trên đỉnh vinh quang.

 

Nguồn: Kenh14.vn

Mẹ ơi! Con vẫn ổn, mẹ đừng lo! Thứ Tư, 17/10/2018, 12:29

Mẹ ơi! Con vẫn ổn, mẹ đừng lo!

Xa nhà, con biết phải tự mình đứng dậy khi chẳng may bị gục ngã. Là đủ mạnh mẽ để kiên cường với những chông gai, là không bao giờ cúi đầu trước hai từ "thất bại", là không bao giờ tự cho phép mình dừng lại trước những khó khăn... Xa nhà cũng là một thử thách, có phải không mẹ? Cuộc sống xa nhà đã dạy con nhiều thứ. Con biết, người ta đi là để lớn, đi là để trưởng thành hơn...

 

 

 

 

 

Mẹ của con! Không chỉ hôm nay là ngày của Mẹ, ngày 8/3 hay 20/10 mà ngày nào với con... thì con gái vẫn mãi yêu Mẹ không kém chút nào...

Sài Gòn nóng quá mẹ ạ! Khắc nghiệt hơn cả mảnh đất miền Trung nắng gió của con, mảnh đất luôn gồng mình để vượt qua mùa nóng mùa mưa bão, gió rét.

Tự dưng con thấy thèm cái lạnh len lỏi vào tấm áo mỏng khi ra đường vào sáng sớm những ngày đông ở quê. Con thèm nghe thấy những chú gà trống gáy mỗi sáng sớm mai con chưa thức giấc. Con thèm nghe thấy đất trời dịu lại, nắng bớt nồng nàn và mưa bớt hối hả của những ngày tết quê. Sài Gòn chững lại nhiều so với cái buổi ban đầu con đặt chân đến đây, có lẽ, con đã bắt đầu học được cách làm quen với cuộc sống nơi này quen với cái độ nóng, quen với việc kẹt xe, và quen cả việc ở một mình...

 

Đi giữa trời Sài Gòn mùa này hay thậm chí mùa nào đi nữa thì trời vẫn nóng đến bức bối, cái nóng để con được nghĩ đến quả dưa Ba trồng, để con được nghĩ đến những ngày hè rong đuổi ở quê. Có những khi, con thèm được về nhà ngay với Ba mẹ, được nằm cuộn tròn trong vòng tay mẹ để tỉ tê đủ thứ chuyện được cải nhau inh ỏi với nhỏ em út...

Có những khi, con thèm được ăn một bữa cơm có đủ gia đình mình do chính tay mẹ nấu, thèm những tần tảo sớm hôm trong nghi ngút khói của bát cơm trên tay mình, thèm được năn nỉ Ba chở về ông bà Nội chơi,...

Có những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đều tìm về tổ ấm của mình, con lại nhớ nhà mình đến trào nước mắt...

Sài Gòn đông vui, tấp nập thật đấy, nhưng đôi khi con vẫn chạnh lòng vì thấy mình cô độc. Dù đứng giữa biển người, thì trái tim con vẫn biết chỉ có gia đình mới có thể sưởi ấm mình mà thôi.

Đã gần ba năm, cô con gái bé bỏng của mẹ tạm xa gia đình để đến một thành phố mới, và bắt đầu một cuộc sống khác. Con còn nhớ rõ giọt nước mắt trên gương mặt có mùi vị thời gian của mẹ khi tạm biệt con. Con còn nhớ như in những lời mẹ dặn dò khi sống ở một nơi xa lạ. Con còn nghe thấy những tiếng thở dài, những trăn trở, bộn bề của mẹ hằng đêm trước lúc con đi.

Mẹ sợ con thiếu thốn đủ thứ, mẹ sợ con không tự lo được cho bản thân khi chỉ có một mình, mẹ sợ con không đủ bản lĩnh để chống chọi với những thử thách của cuộc sống đang đợi con phía trước...

Mẹ ơi! Con vẫn ổn, mẹ đừng lo!

 

Xa nhà cũng là một thử thách, có phải không mẹ? Cuộc sống xa nhà đã dạy con nhiều thứ. Con biết, người ta đi là để lớn, đi là để trưởng thành hơn...

Xa nhà, con biết trân trọng hơn tình đồng hương, tình nghĩa bạn bè. Phải sống ở một nơi xa lạ thì mới cảm nhận hết niềm hạnh phúc khi bắt gặp một giọng nói quen thuộc của quê ta, mới thấu hiểu được hơi ấm của bạn bè khi không có gia đình bên cạnh.

Xa nhà, con biết người ta phải sống với nhau bởi tình thương chứ không phải bằng những tính toán nhỏ nhen, bon chen và ích kỉ. Hãy yêu lấy những người sống bên cạnh ta, cuộc đời có bấy lâu mà phải hờ hững?

Xa nhà, con biết phải tự mình đứng dậy khi chẳng may bị gục ngã. Là đủ mạnh mẽ để kiên cường với những chông gai, là không bao giờ cúi đầu trước hai từ "thất bại", là không bao giờ tự cho phép mình dừng lại trước những khó khăn...

Xa nhà, để con biết quý hơn những giờ phút được ở gần gia đình mình trong những ngày ngắn ngủi về thăm quê. Con hiểu hơn những lo toan, những yêu thương, những quan tâm của ba mẹ... Con xót xa hơn khi nhìn thấy một sợi tóc bạc trên mái đầu Ba, thấy buồn lòng hơn trước một nếp nhăn trên gương mặt mẹ... Giữa những bon chen, thị phi của cuộc sống như đang quá chừng vội vã này, chốn dừng chân yên bình nhất chẳng phải gia đình hay sao?

Gia đình là động lực để con bước đi, cũng là tổ ấm luôn giang tay đón con mỗi lần trở về...

Mẹ ơi, con xin lỗi...

Vì có những lúc vô tâm con không gọi điện để hỏi han Ba Mẹ thường xuyên...

Vì lúc Mẹ ốm con không thể ở bên, những khó khăn của gia đình không thể san sẻ cùng Mẹ...

Vì có những lúc khiến mẹ lo lắng bởi những suy nghĩ ẩm ương của con...

Vì có những lúc con quá bốc đồng mà không để tâm đến lời khuyên của Ba Mẹ...

 

Vì đã nhiều lần để buồn vương lên mắt Mẹ...

Mẹ ơi, con cảm ơn...

Vì đã để con xa nhà, để con hiểu hơn thật nhiều về những bài học cuộc sống. Để con biết sống làm sao thật xứng đáng với những người con tin tưởng, và xứng đáng với tình yêu của Ba Mẹ dành cho con...

Vì mẹ đã luôn yêu thương, luôn chở che, chăm sóc cho con; vì đã không một phút giây nào đặt sự quan tâm con dưới bản thân mình...

Vì những gì Mẹ đã hi sinh để con có một cuộc sống đủ đầy và tươi đẹp nhất...

Con cảm ơn vì tất cả, vì những gì Mẹ đã dành cho con...

Con của Mẹ vẫn đang học cách để lớn khôn ở một nơi khác, nhưng con biết Mẹ vẫn luôn ở bên, và sát cánh bên con. Con sẽ cố gắng với những kì vọng Mẹ đặt ở con, mẹ yên tâm, Mẹ nhé!

Những của Mẹ, hoa ngập đường phố con đi, thơm ngát những mùi hương của hoa ly,hồng... và rực rỡ trong bạt ngàn những sắc màu đỏ, vàng, trắng, xanh... Con không được ở gần mẹ để tặng mẹ hoa, chúc mẹ những lời tốt đẹp nhất. Nhưng con gái vô tâm và đáng trách sẽ không quên để dành những suy nghĩ của con về mẹ vào ngày ấy, chỉ đơn giản là một cuộc điện thoại đến mẹ và nói với mẹ một câu dù ngắn ngủi nhưng chứa trọn tình cảm trong con: "Con yêu mẹ".

Ngày qua ngày, con lại chuẩn bị lao vào dòng người hối hả ngoài kia, để tiếp tục hết mình cho những ước mơ và dự định. Con nhớ nhà, và nhớ mẹ nhiều lắm.

Con yêu mẹ, món quà quý giá nhất của cuộc đời con!

Nguồn: Guu.vn

Cơn mưa thanh xuân Thứ Tư, 17/10/2018, 12:02

 Cơn mưa thanh xuân

Tuổi thanh xuân là trang lưu bút ghi lại quãng thời gian đẹp nhất mà ta từng trải qua để rồi mỗi khi ta hoài niệm lại về những kỷ niệm xa xôi của thời tuổi trẻ tràn đầy nhựa sống. Bởi vì vậy người ta ví thanh xuân như một cơn mưa, dù cho có bị cảm lạnh ta vẫn muốn quay trở lại để tắm mưa một lần nữa. 

 

 

 

 

 

Ta  đang sống giữa tuổi thanh xuân của mình. Tuổi mà người ta thường bảo rằng còn rất nhiều bồng bột, nhưng là tuổi người ta có thể yêu và cháy hết mình cho tình yêu, cho những ước vọng, nhiều khi là cho những thứ mù mờ và xa xăm.

Người ta hiện tại có thể cười thật to và rồi bật khóc cũng ngay lúc đó.

Tuổi thanh xuân, lứa tuổi người ta bắt đầu nhặt nhạnh từng chút khao khát để xây đắp lên những ước mơ những hoài bão cho riêng mình. Là khi tất cả không chỉ gói gọn trong những trang nhật kí, là cái nắm tay thật chặt, là tiếng hô vang: “Cố lên!” là những động lực chẳng thể gọi thành tên!

Tuổi thanh xuân, ta lao vào cuộc sống với căng tràn nhiệt huyết. Tràn đầy ý tưởng, khát khao và ước mơ. Thử làm mọi thứ, đương đầu với thất bại, thỏa mãn với thành công.

Tuổi thanh xuân, ta có những niềm vui tưởng chừng như vô tận. Ta vui hết mình với những niềm hạnh phúc, chóng quên đi những nỗi buồn vu vơ. Ta cảm thấy cuộc sống này có biết bao điều tươi đẹp đang chờ đợi khám phá.

Tuổi thanh xuân. Ta có biết bao điều muốn thực hiện, biết bao việc muốn làm,biết bao thử thách muốn trải qua để cảm nhận cuộc sống hay chỉ đơn giản là muốn thử thách chính bản thân mình.

Thời gian trôi qua như mũi tên bay,chẳng chờ đợi ai bao giờ. Ta thường mất một khoảng thời gian để cảm thấy nuối tiếc vì những điều mình đã làm nhưng có thể sẽ mất cả đời để nuối tiếc về những điều mà ta không dám làm.

Vì thế, có thể dù muộn nhưng hãy cứ bắt đầu làm những gì mình thích,sống theo cách mà mình muốn và hãy yêu khi còn có thể

. Kết quả hình ảnh cho thanh xuân của chúng ta blog

Tuổi trẻ như những thước phim quay chậm chạm vào một thời quá khứ tươi đẹp nhất của cuộc đời chúng ta đó là “Thời thanh xuân”.

Thanh xuân là trang lưu bút ghi lại quãng thời gian đẹp nhất mà ta từng trải qua để rồi mỗi khi ta hoài niệm lại về những kỷ niệm xa xôi của thời tuổi trẻ tràn đầy nhựa sống.

Thanh xuân là cơn gió mang theo những năm tháng ngây ngô, mang theo những khát khao, những niềm vui, nỗi buồn, mang theo cả những yêu dấu về một thời đã xa.


Thanh xuân là gói bỏng ngô cất trong ngăn bàn,là hộp ô mai giấu trộm vào cặp sách, là những bức thư tay viết trong những năm tháng tuổi trẻ mộng mơ, trong sáng, dại khờ

Thanh xuân là  những dấu yêu rồi sẽ tan thành sóng.

Thanh xuân là cơn mưa tầm tã. Dù bị cảm vẫn muốn quay lại đằm mình thêm một lần nữa.

Nguồn: Blogradio.vn

 

Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 5
Lượt truy cập: 13000640