Giao diện tiếp cận

Anh có đủ yêu để quay về... Thứ Sáu, 28/04/2017, 11:30

Ai cũng hy vọng có được một thứ tình yêu lâu dài như ánh sáng của một vì sao và rực rỡ như ngọn lửa...

 

 

Anh vẫn thường nói với em: “Anh sẽ chẳng bao giờ buông tay, cho đến khi em không cần anh nữa”. Vậy mà năm tháng qua đi, bàn tay anh không còn nắm chặt, chỉ hờ hững buông lơi, nếu em tuột tay, em có mất anh không ?

Trước đây, em luôn cảm nhận được anh ở bên, ân cần, dịu dàng đặt em nơi ấm áp nhất của trái tim anh. Nhưng lúc này, có phải anh đã để em lại phía sau?

Phải chăng khi ta đi đến tận cùng của cảm xúc, thì chỉ còn lại sự nhàm chán và lạnh nhạt. Rốt cuộc cái mà người ta gọi là yêu, thực ra chỉ là một cơn say chóng tỉnh. Chỉ có điều ai là người tỉnh trước, ai là người còn say ? Có lần anh đã nói với em về một ngọn lửa và một vì sao, ai cũng hy vọng có được một thứ tình yêu lâu dài như ánh sáng của một vì sao và rực rỡ như ngọn lửa, nhưng mấy ai ngờ lửa lại mau tàn, còn vì sao thì sắp tắt lịm khi trời giông bão...

 

 

Trước đây, mỗi lần em gửi tin nhắn cho anh, em đều đợi chờ để được hồi đáp, nhưng sự im lặng của anh khiến em phải vội học một thói quen mới, là đừng chờ đợi hay hy vọng. Nhớ cũng là thói quen, quên cũng là thói quen, nói chuyện nhiều cũng quen, không nói nữa cũng quen. Cái cảm giác bị bỏ rơi sau khi đã đi quá xa trong tình yêu, thật sự rất đáng thất vọng.

Anh đã từng bảo em, cuộc sống vốn rất phức tạp, mỗi ngày đều bộn bề lo lắng, nếu có thể hãy trao cho nhau những sự êm đềm để cuộc sống ấy đỡ ngột ngạt. Vậy mà khi em cần anh, anh lặng thinh…có những lúc sự chán nản sẽ đi đến tận cùng để em không còn cảm giác nữa, đó chính là lúc em có thể buông.

Rồi hôm nay, khi trong lòng em quyết định và chuẩn bị tâm lý cho việc để anh ra đi khỏi tình yêu của em, anh lại gọi, chỉ nói một câu đơn giản:“Nhớ thì gọi thôi”. Nhớ thì gọi, không nhớ thì để mặc em với tận cùng của sự cô đơn. Anh đã yêu em theo cách chỉ mình anh hiểu, còn em như chú chim trong cơn bão phải gồng mình lên để tự sưởi ấm.

 

 

Em yêu chân thành, nhiệt tình, nồng nàn nhưng nếu tình yêu của em khiến anh thấy tẻ nhạt, thấy phiền phức, thấy ngột ngạt, em sẵn sàng để anh ra đi. Anh đã từng nói: “Mọi thứ dù khủng khiếp đến đâu, rồi cũng sẽ qua đi”. Đúng đấy ! đau khổ sẽ có, nhớ nhung sẽ có, nhưng rồi cũng sẽ qua phải không ?

Dù sao anh đã đến, đã bước vào cuộc đời em chầm chậm, khiến cho cuộc sống của em có thêm gia vị ngọt ngào. Anh cũng đã mang lại cho em những thời khắc hạnh phúc, giống như một giấc mơ. Đối với em mà nói, dư âm của nó đủ để em gặm nhấm, nâng niu và gói gém như chút hành trang trên đường đời, đường tình.

Có câu nói của ai đó thế này: “Hãy để người mình yêu ra đi, để biết người ấy có đủ yêu để quay về”. Nếu tình cảm chỉ là một trò đùa, để anh thử nghiệm, rồi chấp nhận mọi kết quả, thì em phải chấp nhận nó. Em đã quá mệt mỏi vì phải bấu viú lấy bàn tay anh, cố gồng mình để đừng tuột mất anh. Giờ là lúc em buông tay, để biết anh có đủ yêu mà quay về...

Vũ Minh

Theo: laodongthudo.vn

Lượt xem: 1770

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 2
Lượt truy cập: 10550966