Giao diện tiếp cận

'Nếu như được lựa chọn một lần nữa, em có chọn anh không?' Thứ Ba, 11/07/2017, 16:29

'Nếu như được lựa chọn một lần nữa, em có chọn anh không?'

Hôm qua tôi và chồng giận nhau, chỉ bởi vì anh đã quên đi một ngày kỷ niệm, thay vì về ăn cơm với vợ thì anh lại cùng bạn bè đi nhậu nhẹt tới tận khuya. Đã thế về nhà anh còn cáu nhặng xị lên. Anh say mà, anh muốn nói gì chẳng được.

Và nước mắt tủi hờn cứ thế trào ra khiến tôi không cách nào chế ngự. Tôi nhìn anh nằm gục trên ghế rồi tự nhủ: Đây không phải là người đàn ông mình từng yêu.

Ngày mới yêu nhau anh từng nói với tôi: “Anh hứa cả đời này sẽ không bao giờ làm cho em phải khóc”. Tôi ngày đó đúng là một kẻ ngốc khi tin vào một điều không tưởng như vậy. Nhưng sự thật là ngày đó rất vui. Anh yêu chiều tôi, cưng nựng tôi. Chỉ cần tôi giận, chưa cần biết ai đúng hay sai anh đã dỗ dành, chỉ cần cái gì tôi thích là khó mấy anh cũng làm cho bằng được.

 

Hồi đó đang là sinh viên, chúng tôi ở cùng một khu ký túc xá, chỉ khác tòa nhà. Sáng nào anh cũng mua đồ ăn sáng rồi đứng chờ trước phòng đợi tôi tỉnh dậy. Hôm nào đi học về anh cũng đáo qua phòng tôi “nhìn một chút cho đỡ nhớ” rồi mới đi ăn cơm hay lên thư viện. Tối nào anh cũng xuống phòng mắc mùng cho tôi ngủ vì kí túc xá nhiều muỗi mà tôi thì không sợ muỗi. Thậm chí có lần chiếc mùng bị thủng một lỗ, anh còn chạy đi mua kim về tỉ mẩn ngồi khâu. Ngày đó anh nói với tôi: “Anh muốn mắc mùng cả đời cho em ngủ”.

Anh đã yêu tôi như thế, thương tôi như thế, nên sau khi ra trường tôi không ngần ngại về làm dâu nhà anh, làm mẹ của các con anh. Và anh đã thay đổi từ đó. Dần dần tôi chẳng đợi anh mua hoa nữa, tôi tự mua hoa về cắm. Mỗi lần thấy trong nhà có hoa tươi anh lại sững người mất mấy giây “Hôm nay là ngày gì vậy nhỉ?”. Anh chẳng còn nhớ ngày nào nói lời yêu thương, ngày nào dắt nhau lên xe hoa, ngày nào với ngày nào. Lời yêu thương cũng ít dần. Chỉ còn những bữa cơm vội vàng, những giấc ngủ mỏi mệt, và cả những cơn say càu nhàu vô cớ.

Hôm qua là kỉ niệm ngày cưới của chúng tôi. Tôi đã cất công cả buổi chiều đi chợ, nấu một bữa cơm thật tươm tất với những món anh thích ăn và ngồi đợi anh về. Cuối cùng thì nửa đêm anh cũng về, không có hoa, không có những lời yêu thương mà ngật ngưỡng trong hơi men. Cả đêm tôi ngồi nhớ lại những ngày dĩ vãng yêu thương, cảm giác như mình bị anh lừa vậy.

 

 

Sáng tỉnh dậy, thấy tôi không nói năng gì là anh biết tôi giận. Tôi bảo anh: “Anh không nhớ hôm qua là ngày gì phải không? Sao càng ngày anh càng trở nên vô tâm như thế. Ngày xưa anh quan tâm chu đáo bao nhiêu thì giờ vô tâm hờ hững bấy nhiêu. Tại sao càng ngày anh càng khiến em thất vọng như thế”. Tôi đi ra khỏi nhà trong sự ngơ ngác của anh. Vừa đến chỗ làm thì điện thoại báo tin nhắn. Tin anh gửi: “Anh xin lỗi! Nếu được lựa chọn một lần nữa, em có chọn anh không?”

Tối, ngồi nhìn chồng trong giấc ngủ say tôi thực sự nhận ra anh đã khác đi rất nhiều. Anh đâu còn là chàng trai tuổi hai mươi nồng nhiệt khi xưa, tuổi của những bay bổng ước mơ, tuổi chỉ biết yêu thương hò hẹn. Anh đã là trụ cột của một gia đình, đã làm chồng và làm cha một cô con gái nhỏ. Anh có bao nhiêu nỗi lo toan đè nặng. Lo làm sao kiếm được nhiều tiền để mua nhà, để vợ không phải tính toán đong đo, để con gái được đủ đầy không thiếu thốn.

Anh không còn là chàng thanh niên trắng trẻo thư sinh mà đã là một người đàn ông với làn da nám sạm vì nắng, tóc cũng đã bắt đầu điểm vài sợi bạc bởi hay phải thức khuya. Anh không chỉ có vợ con, anh còn có những mối quan hệ với bạn bè đồng nghiệp. Thỉnh thoảng vui bạn vui bè uống say, và tôi thì khó chịu vì lúc nào cũng chỉ muốn anh đi đâu cũng về nhà ăn cơm vợ nấu.

Những mối bận tâm của anh không còn là “chủ nhật này em thích đi chơi đâu”, “em thích ăn món gì để anh mua”, “em thích quà gì để anh tặng” mà là những chuyện xa xôi hơn về tương lai, kế hoạch và những dự định cho gia đình, cho con cái.

Và tôi cũng nhận ra không chỉ anh mà tôi cũng đã thay đổi. Tôi không còn là cô gái dễ thương, dịu dàng của ngày xưa. Tôi hay cáu gắt, hay phàn nàn, và cũng hay giận dỗi. Tôi hay quan trọng những điều nhỏ nhặt trong khi anh lại chỉ chú ý đến những việc lớn lao.

Không phải anh không quan tâm đến tôi mà là quan tâm theo một cách khác. Anh chẳng quan tâm sao người em mập lên, da em xấu đi mà chỉ lo lắng khi đến bữa thấy vợ ăn ít, khi giữa khuya thấy tôi trằn trọc khó ngủ. Anh có thể quên đi những ngày kỉ niệm những không quên ngày tiêm phòng của con, không quên ngày đưa vợ đi khám theo lịch hẹn.

Thật ra thì những yêu thương không hề mất đi theo thời gian, chỉ là nó thay đổi từ kiểu này sang kiểu khác. Vậy mà thay vì thấu hiểu thì tôi lại chỉ chăm chăm vào những thiếu sót để mà giận hờn và bắt lỗi anh.

Tôi cầm điện thoại, đọc lại tin nhắn của chồng một lần nữa rồi nhắn tin trả lời: “Nếu em được lựa chọn một lần nữa, em vẫn sẽ chọn anh!”.

(Theo Dân trí)

Lượt xem: 553

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 8
Lượt truy cập: 10453198