Khi còn nhỏ, bố mẹ bận đi làm suốt nên tôi và cô bé hàng xóm hay tha thẩn chơi với nhau trong vườn. Chúng tôi chơi đủ trò, từ nấu cơm, bán hàng, đánh trận giả… đến trèo rào hái trộm bưởi của những nhà hàng xóm. Nhưng kinh khủng là trong những trò chơi ngày ấy, chúng tôi thậm chí còn chơi cả trò chơi “vợ chồng” một cách lén lút trong vườn. Khi nghe tôi rủ “chơi trò này vui lắm”, em đã háo hức đồng ý liền mà chẳng hỏi han gì. Thế nhưng, cũng chỉ được mấy lần là chúng tôi phải dừng lại vì sợ bố mẹ biết được sẽ đánh đòn giống như mấy đứa bạn cùng làng.
Lớn lên, tôi và cô bé hàng xóm vẫn hết sức thân thiết cho tới khi hai đứa xa nhà đi học đại học. Mọi chuyện trong quá khứ chẳng ai nhắc tới nữa và tôi cũng ngỡ rằng mình đã quên. Nhưng khi biết tin tôi đã có người yêu và sắp lấy vợ thì cô bạn ấy bất ngờ về đòi tôi phải… chịu trách nhiệm về chuyện ngày xưa.
Cô ấy nói với tôi rằng “Anh còn nhớ chuyện hồi nhỏ của chúng mình không?”, tôi đáp “Nhớ”. Cô ấy nói tiếp “Anh có nhớ khi anh rủ em làm chuyện ấy anh đã nói mình chơi trò vợ chồng thì sau này mình sẽ lấy nhau không?”, tôi như một cái máy đáp “Nhớ”. Và cứ thế cô ấy òa khóc “ Nếu anh không lấy em thì em chẳng thể lấy ai được nữa. Nếu biết em không còn trinh thì chẳng có chàng trai nào chấp nhận hết. Có lấy em rồi họ cũng sẽ đánh đập, chửi bới em, bỏ rơi em. Chị Như không lấy anh thì còn lấy người khác nhưng em chỉ có thể lấy anh thôi”.
Chúng tôi đã là những người bạn tốt khi còn nhỏ
Những lời cô ấy nói khiến tôi sửng sốt, không biết làm gì, tôi nói với cô ấy “Ngày ấy hai đứa mình đều bé bỏng nên không biết gì, em đừng nghĩ linh tinh. Em xinh xắn, lại giỏi giang thế này thì sợ gì không có người yêu. Và đâu phải chàng trai nào cũng chấp nhặt chuyện quá khứ. Hơn nữa, thời ấy bé tẹo thế, biết đâu em chưa “mất mát” gì”. Tôi càng nói, cô ấy càng khóc to hơn và tuyên bố “Anh hãy suy nghĩ kỹ đi. Tháng sau em lại về, anh hãy trả lời em. Nếu như anh lấy chị Như, em sẽ nói với chị ấy chuyện ngày bé anh đã dụ dỗ em. Và sau đó em sẽ tự tử để xem hai người có sống hạnh phúc được không”. Tôi chết sững trong khi cô ấy đùng đùng bỏ về.
Về đến nhà, tôi nằm vật ra giường, hết sức chán nản và tuyệt vọng. Tôi nhớ lại, khi làm chuyện ấy, tôi chỉ mới 10 tuổi và cô bạn hàng xóm thì 8 tuổi. Chúng tôi còn quá bé để biết rằng mình đang làm gì trong khi bố mẹ thì chẳng quan tâm và chẳng hay biết chuyện ấy của chúng tôi.
Tôi hối hận vì đã rủ em chơi trò ấy, nhưng cũng thấy em rất vô lý khi bắt tôi phải chịu trách nhiệm bằng cách cưới em. Đành rằng có thể em đã bị “mất tem” khi hai đứa tôi dại dột ngày ấy nhưng đâu thể vì lý do ấy mà em bắt tôi cưới em. Huống hồ tôi không yêu em và em cũng chẳng yêu tôi. Hà cớ gì chúng tôi phải lấy nhau trong khi mọi chuyện đã kết thúc từ rất lâu rồi?
Nhưng những lời em dọa tôi khiến tôi cũng hết sức lo sợ. Nếu em nói với Như, người yêu của tôi, Như sẽ nghĩ sao về tôi, một người chồng đã biết “rủ con gái nhà lành” chơi trò tình ái khi mới có 10 tuổi đầu? Và cứ cho là Như sẽ bỏ qua cho tôi chứ không chấp nhặt chuyện thủa còn bé thì vẫn còn đó lời dọa dẫm “em sẽ tự tử để xem hai người có sống hạnh phúc được không?” Nghĩ đến đây là tôi lại sợ hãi tột độ và hết sức lo lắng. Tôi không biết mình phải làm thế nào cho ổn thỏa mọi chuyện, để em có thể bỏ qua “chuyện cũ” và tìm cho mình một tình yêu thật sự và cũng là để tôi có cơ hội đến với người mà tôi yêu.
Văn Bảo
|
Bạn đọc muốn chia sẻ những suy nghĩ, cảm nhận, đánh giá… của mình dưới dạng một bài viết hoàn chỉnh, xin vui lòng gửi về địa chỉ: chat.banbientap@ccihp.org
Để phản hồi cho bài viết này, xin mời nhấn chuột vào dòng chữ Trao đổi thảo luận phía dưới |