“Thân mật” hay quấy rối tình dục?
Sau khi mọi chuyện vỡ lở với những nhân chứng, vật chứng không thể chối cãi, cô Mai – người giáo viên có hành vi “xưa nay hiếm” ấy lý giải đó là cách xử phạt “thân mật” dành cho những ai phạm lỗi trong giờ học của cô. Ừ thì xưa nay các cụ ta vẫn nói: “Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò”, bọn học sinh nghịch như quỷ, như cướp ấy đúng là cần phải có một “tuyệt chiêu” trừng trị để chúng “cạch đến già”. Và thế là cô nghĩ ra cái cách “hổng giống ai” này, tuy thô thiển một tí nhưng biết đâu lại mang đến những hiệu quả giáo dục bất ngờ? Nếu đây chính là những suy nghĩ của cô, thì lẽ ra, khi học sinh nữ mắc khuyết điểm cũng phải chịu chung một hình phạt như thế này chứ? Hay là với cô, chỉ có những học sinh nam mới cần được uốn nắn, cần được giáo dục, còn con gái, lấy chồng là hết, học nhiều làm gì, dạy nhiều làm gì cho tốn công, tốn sức? Hay là với cô, chỉ có những học sinh nam mới biết xấu hổ, nên mới sợ, nên mới ngoan, còn học sinh nữ thì không? Nhưng như thế thì mâu thuẫn quá, bởi lẽ, sống trong môi trường sư phạm nhiều năm như thế, cô thừa hiểu rằng: học sinh nào cũng là học sinh, cũng cần uốn nắn và cần được đối xử công bằng.
Như vậy, chẳng cần tư duy nhiều, bất cứ ai cũng hiểu rằng nguyên nhân sâu sa của hình phạt này có lẽ xuất phát từ một mục đích khác. “Quấy rối tình dục” là từ mà rất nhiều độc giả sử dụng để bình luận hành vi của cô giáo Mai. Nghe có vẻ hợp lý hơn rồi, vì một lẽ đơn giản: có rất nhiều cách phạt để học sinh cảm thấy xấu hổ (ví dụ như ở một trường trên địa bạn Hà Nội, nếu học sinh bị phát hiện nói bậy, sẽ phải đứng giữa sân trường xúc miệng một xô nước đầy để làm “sạch miệng”…), đâu có lý do gì phải tấn công vào “vùng kín” mới đủ sức răn dạy? Hơn nữa, đây chỉ là hình phạt dành riêng cho học sinh nam và bản thân cô cũng không thể (không dám) trả lời câu hỏi vì sao lại cư xử như vậy?
Theo dòng sự kiện, rõ ràng đây không phải là hành vi bột phát mà nó đã xảy ra gần chục năm nay. Học sinh nào đã từng “qua tay” cô dạy dỗ đều được nếm trải hình phạt này. Cô có thể nói rằng: đây chỉ là một trò đùa, vì đó là sự lựa chọn của học sinh (khi phạt học sinh, cô đưa ra hai hình thức: hoặc ghi sổ đầu bài hoặc bị nhéo vào “chỗ đó), nhưng thử hỏi những người đã từng trải qua thời học sinh: có ai muốn ghi danh trong sổ đầu bài không? Thà chịu đau một tí, chịu xấu hổ một tí còn hơn là bị ghi vào “sổ đen”. Và như thế, thực sự cô đang ép các em phải thỏa mãn hành vi của cô đấy chứ? Một cô giáo “rất tốt” (nói theo nhận xét của thầy hiệu trưởng) lại cư xử vậy sao?
Cố tình làm nhục học sinh
Dù chẳng phải là người học nhiều biết rộng, bất cứ ai cũng hiểu rằng khi đến tuổi trưởng thành, bộ phận sinh dục là vùng “bất khả xâm phạm” của người khác. Đó là lý do tại sao người ta có thể cầm chân, cầm tay, vuốt má, vuốt tóc nhau…, nhưng không thể tùy tiện sờ mó, đụng chạm vào “chỗ đó”. Thậm chí, ngay cả khi cùng sở hữu chung một giới tính, mọi người cũng không thể động chạm đến những nơi được gọi là nhạy cảm của nhau, chứ đừng nói là người khác giới. Vì thế, hành động của cô Mai không thể coi là hình phạt, mà nên được gọi là cố tình làm nhục người khác giữa chốn đông người. Tuy rằng học sinh có lỗi mới bị cô xử phạt nhưng không phải vì thế mà cô có thể làm gì tùy ý.
Nếu đã từng trải qua thời cắp sách đến trường, chắc chắn mọi người đều không thể quên được những cái ngại ngùng đỏ mặt trong giờ sinh học của học sinh khi giáo viên nhắc đến bộ phận sinh dục của hai giới. Ấy vậy mà, với tư cách và quyền năng của cô giáo, cô Mai còn bắt các bạn nữ chứng kiến màn cô “hạ gục vùng kín” của các bạn nam ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Vậy là một người làm sai, cả lớp phải chịu một án phạt vô cùng phản cảm. Có thể, cô không cho những hành động của mình là phản cảm, nhưng đâu phải ai cũng nghĩ như cô. Cô thấy vui vẻ khi phạt học sinh nam như thế, nhưng đâu phải ai cũng có chung một niềm phấn khởi như cô. Cô coi đó là hành động thể hiện sự thân mật, nhưng đáng tiếc, tất cả học sinh của cô đều nhận thấy đó là bị xúc phạm, bị làm nhục…
Tất nhiên, con người có nghĩa là không hoàn hảo, là có thể có những sai lầm, nhưng điều quan trọng là biết nhận ra những lỗi lầm đó để sửa chữa. Bởi thế, trước những sai lầm của mình, trước tiên tôi cũng như rất nhiều người khác mong rằng cô sẽ nhận ra đó là hành vi không thể chấp nhận được và đừng ngụy biện bằng lý do: “thân mật”, do học sinh tự lựa chọn. Một lời xin lỗi học sinh, dù chưa thể xoá hết "tội lỗi" của cô nhưng cũng là việc nên làm trong lúc này. Đó cũng là điều đầu tiên người lớn giáo dục thế hệ trẻ: hãy biết nói lời xin lỗi khi làm sai… Không nhận ra mình sai, không biết xin lỗi khi làm sai… thì mong gì có thể thay đổi!
Phương Vi