Thỉnh thoảng, trong các buổi họp mặt cánh con trai với nhau, mấy cậu bạn hỏi tôi đầy ẩn ý, “mày đã “thịt” em nó chưa”. Mấy cậu kinh nghiệm tình trường đầy mình còn khẽ vỗ vai tôi, ra chiều thông cảm, “nếu chú thiếu kinh nghiệm, cứ bảo anh, anh chỉ cho, chỉ mấy đường cơ bản là nàng nằm im re ngay”. Tôi lắc đầu trước những lời trêu chọc và khiêu khích như thế. Đối với tôi, quan hệ tình dục với bạn gái không phải để chứng tỏ bản lĩnh đàn ông, mà phải là sự hòa hợp và đồng điệu của hai người yêu nhau.
Một buổi chiều, tôi đến thăm bạn gái ở khu nhà trọ. Cô ấy đón tôi với vẻ mặt tinh quái và tíu tít khoe tôi bộ váy ngủ mới mua. Cô ấy còn nói muốn mặc thử cho tôi xem. Nó mỏng đến mức dường như được dệt từ cánh chuồn chuồn. Tôi đỏ mặt quay đi còn bạn gái tôi tỏ vẻ không vui. Cô ấy hờn dỗi, “em mặc không đẹp hả anh?”. Tôi khen rối rít “đẹp, đẹp lắm”, nhưng vẫn không dám nhìn cô ấy. Cô ấy bật cười, “anh khen đẹp mà chẳng dám nhìn, em tự hỏi không biết anh có phải là Đường Tăng tái thế không nữa”. Thú thực hôm ấy, tôi thấy vui khi bạn gái đã tin tưởng đến mức dám mặc một chiếc váy như thế trước mặt tôi, nhưng quả thực trong lòng tôi không hề gợn lên chút ham muốn nào. Tôi vẫn luôn chờ đợi ngày cưới của hai đứa, khi ấy mọi thứ sẽ thật ngọt ngào…
Tôi đã từ chối "chuyện ấy" với người yêu
Tình cảm giữa tôi và bạn gái vẫn rất tốt theo như tôi nghĩ. Nhưng vài tháng sau, cô ấy bắt đầu có biểu hiện tránh mặt tôi. Mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu rạn nứt. Ngày 8/3 vừa qua, tôi mua hoa đến tặng cô ấy, hai đứa đi xem phim rồi tôi đưa cô ấy về nhà trọ lúc 9h30 tối. Cô ấy hỏi tôi sao chúng tôi không đi chơi qua đêm và nghỉ tại một nhà trọ nào đó, như vậy sẽ có nhiều thời gian dành cho nhau hơn. Tôi đã nói muốn cô ấy có thời gian nghỉ ngơi và con gái không nên đi chơi qua đêm, mọi người sẽ đánh giá không tốt. Cô ấy tỏ vẻ nghĩ ngợi sau khi nghe tôi nói, còn tôi chẳng nghĩ ngợi gì ngoài niềm hạnh phúc vì đã ở bên cô ấy một ngày vui vẻ.
Chẳng ai ngờ, những suy nghĩ lúc đó của cô ấy, sau này tôi mới biết. Khi chia tay tôi, cô ấy nói, cô cảm thấy tôi là một người lập dị vì chẳng có gã đàn ông nào không đòi quan hệ với bạn gái, chẳng có gã nào muốn chờ sau khi kết hôn mới được động vào người bạn gái, chẳng có gã nào chịu được khi thấy bạn gái mặc một bộ váy mỏng như thế… Không úp mở, cô ấy hỏi tôi: “Các cụ nói chẳng mèo nào chê mỡ, thế mà….Liệu anh có phải là gay không đấy? Nếu không, hẳn anh đã mắc bệnh gì đó đúng không?” Tôi thực sự rất bất ngờ. Tôi đã nói chỉ muốn giữ gìn cho sau này và đây là cách tôi thể hiện sự trân trọng cô ấy, nhưng cô ấy chỉ cười. Trước khi về, cô ấy còn nói thêm một câu khiến tôi sững sờ: “Tôi không muốn làm một cô gái trinh già”.
Những ngày sau đó, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về những lời cô ấy nói. Chẳng lẽ một chàng trai muốn giữ gìn cho người mình yêu là lập dị, bệnh hoạn? Hay bạn gái tôi là một người có quan niệm sống quá thoáng nên không thích hợp với người có suy nghĩ “cổ lỗ” như tôi. Tôi không nghĩ mình là “con mèo chê mỡ”, tôi nghĩ mình chỉ muốn trân trọng và giữ gìn niềm hạnh phúc lớn nhất đó cho tới một thời điểm thích hợp mà thôi.
Phạm Ngọc Duy